“Nó nói tan học là cháu giữ nó lại học từ vựng, làm bài tập, cũng ít chơi với đám du côn kia rồi.”
Tôi thẳng thắn: “Vì Chu Nhượng trả tiền cho cháu.”
Nụ cười của cô Chu cứng đờ lại.
Tôi tranh thủ lấy điện thoại ra: “Cô ơi, dạo này cháu không còn dạy nữa, để cháu chuyển lại tiền học hai tháng còn lại cho cô chú ạ.”
Cô Chu ấn tay tôi lại, ánh mắt cụp xuống: “Tinh Lai, cô có chuyện này hơi khó mở lời…”
“Cháu có thể tiếp tục dạy Chu Nhượng học được không…”
Tôi lúng túng: “Không phải cháu không muốn dạy Chu Nhượng, mà là… cậu ấy không muốn học nữa.”
Đến người còn chẳng bắt được.
Không thì, cháu cũng thật sự không muốn trả lại số tiền đó.
Mười ngàn tệ, đủ để bà nội uống thuốc mấy tháng liền.
Cô Chu lau khóe mắt, bắt đầu kể chuyện ngày xưa.
Bố mẹ nhà họ Chu vì làm ăn nên chẳng có thời gian quan tâm con cái, Chu Nhượng từ nhỏ đã chỉ có một mình.
Đợi đến khi có tiền rồi, Chu Nhượng đã lớn.
Không thích học hành, không có bạn bè, cũng không thích nói chuyện.
Lên cấp ba lại càng lộn xộn, suốt ngày lêu lổng với đám ngoài xã hội.
“Đám bạn kia chỉ muốn tiêu tiền của nó, làm gì phải bạn thật sự, nhưng nó quá cô đơn, cô cũng không nỡ cắt đi mấy người duy nhất mà nó có thể chơi cùng.”
Cô Chu liếc về phía chú Chu đang bận rộn trong bếp: “Bố nó cũng chẳng biết dạy con, hai bố con cứ nói được mấy câu là cãi nhau.”
“Cô biết cháu là đứa trẻ ngoan, nếu cháu chịu dạy nó tiếp, chắc chắn nó sẽ thay đổi.”
Lời của cô Chu khiến mặt tôi nóng lên.
Một lúc lâu sau tôi mới nói: “Cô ơi, cháu chỉ là học sinh cấp ba, cháu không thể cứu rỗi ai được đâu. Cháu có thể giúp cậu ấy học, nhưng những thứ khác thì không.”
“Chỉ cần học thôi, học thôi là đủ rồi!” Cô Chu kích động đến đỏ cả mắt, “Chu Nhượng suốt ngày nhắc đến cháu, cô biết chắc chắn nó nghe lời cháu mà!”
Lời của cô Chu khiến mặt tôi càng nóng hơn.
Khi Chu Nhượng thở hồng hộc mở cửa vào, ba người chúng tôi đã ngồi ăn cơm trên bàn rồi.
Chu Nhượng chưa bao giờ thấy bố mình cười rạng rỡ như thế.
Cậu ta thở như bò thở, giọng khàn khàn như cái trống thủng: “Mấy người… mấy người đang làm gì vậy——”
Chú Chu gắp cánh gà vào bát tôi: “Mắt mũi cậu để đâu đấy, mau đi rửa tay rồi ăn cơm!”
Cô Chu phất tay: “Chu Nhượng, mẹ tặng con cho Tinh Lai rồi, sau này phải nghe lời Tinh Lai đấy!”
13
Dưới sự thao túng của bố mẹ Chu Nhượng.
Cậu ta chuyển thẳng vào lớp tôi.
Tiền tiêu vặt bị cắt, mấy tên bạn xấu không moi được tiền, nghe nói đã chặn Chu Nhượng luôn.
Còn nói bao giờ Chu Nhượng có tiền thì hãy quay lại tìm bọn nó.
Nhưng Chu Nhượng chẳng hề quan tâm.
Từ sau khi biết tôi tự tay trả tiền lại cho bố mẹ cậu ấy, lại còn đồng ý dạy học, Chu Nhượng trở nên cực kỳ ngoan ngoãn.
Cậu ấy cầm bút lí nhí hỏi: “Vậy… chuyện này có được xem là ra mắt phụ huynh rồi không?”
Tôi phải hít sâu mấy lần mới kiềm được cơn muốn đánh người.