Cậu ta ngọt như mật: “Không sao đâu, Kỷ Tri Tri, bọn mình có thể đi chung xe, dù sao cả trường đều biết tớ thích cậu mà.”
Kỷ Tri Tri lập tức quay đầu đi chỗ khác, thậm chí không thèm nhìn cậu ta một cái.
Tôi đành đứng ra hòa giải: “Các cậu không cần đón tớ đâu, điểm thi ngay trong trường, đi bộ mười lăm phút là tới.”
Ngày thi hôm ấy, trời mưa xối xả suốt nửa tiếng.
Hệ thống thoát nước mục nát khiến cả khu phố cũ ngập trong biển nước.
Người của khu dân cư cầm loa hét từ ngoài vào:“Xin mọi người đừng ra ngoài vội, có nguy cơ rò điện!”
Bà nội tôi chống tay lên bệ cửa sổ hét: “Cháu gái tôi phải đi thi đại học đấy!”
Vài cô trong ban quản lý khu phố hoảng hốt bảo tôi đừng lo, họ sẽ gọi cứu hỏa đến kiểm tra ngay.
Kỷ Tri Tri gọi tới trước: “Tinh Lai, tớ bị kẹt ngoài hẻm, không vào được.”
Tôi cố nén sự hoảng loạn trong lòng, giọng cố gắng bình tĩnh: “Cứu hỏa sắp đến rồi, trong nước có thể có điện, cậu tuyệt đối đừng vào.”
Kỷ Tri Tri ngập ngừng: “Nhưng cậu sắp phải thi rồi, cứu hỏa có đến kịp không?”
Tôi chỉ còn cách trấn an cậu ấy, cũng là trấn an chính mình: “Còn hơn mất mạng.”
Kỷ Tri Tri nói sẽ tìm cách khác.
Cúp máy rồi, bà tôi đi quanh phòng như con thoi: “Cũng tại bà, mới phải thuê chỗ ở tồi tàn thế này.”
Tôi ôm lấy bà: “Không sao đâu, cùng lắm sang năm thi lại. Biết đâu ôn thêm năm nữa, con thi còn tốt hơn.”
Đôi mắt đục ngầu của bà lấp lánh nước mắt, sắp rơi mà chưa rơi.
Mấy cô khu phố bên ngoài đã tản ra tìm người giúp đỡ.
Tôi bỗng nghe loáng thoáng có ai gọi tên mình.
“Tinh Lai… Hà Tinh Lai!!!”
Tôi bò lên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chu Nhượng đang đứng dưới mưa, đi ủng cao su, vẫy tay gọi tôi.
Tôi không tin nổi, hét khản cả giọng: “Chu Nhượng! Cậu điên à! Trong nước có thể có điện đấy! Đừng nhúc nhích! Chu Nhượng!!”
Cậu ta kéo mũ áo mưa ra, mái tóc đen ướt đẫm, vẫn cười: “Xuống đi! Tớ đưa cậu đi thi!”
Tôi liều mạng lắc đầu, bảo cậu ấy lên đây trú mưa.
Chu Nhượng lại cứ cố chấp đứng yên, không hề nhúc nhích.
Mưa ào ào không dứt, tôi chạy ra ngoài kéo cậu ta vào.
Chu Nhượng đứng nguyên một chỗ, kéo mãi không nhúc nhích.
Kim đồng hồ từng chút từng chút trôi qua, chúng tôi vẫn giằng co.
Cậu ấy nói: “Cậu không đi, tớ cũng không đi.”
Cuối cùng tôi chịu thua, giương ô bước ra ngoài.
Chu Nhượng nhất định đòi bế tôi lên: “Cậu làm ướt giày vớ rồi, thế nào cũng thi không tốt.”
17
Cánh tay thanh niên đầy sức lực, bế tôi không hề lắc lư.
Tôi giương ô, chỉ nhìn thấy nửa mặt nghiêng đầy kiên nghị của cậu ấy.
Cổ họng tôi như bị nhét đầy bông.
Tôi cố nén cảm xúc chực trào bằng sự tức giận: “Cậu điên rồi à? Nhỡ bị điện giật thì sao?”
Chu Nhượng đỡ tôi lên cao hơn: “Vậy thì giờ tớ đang bế cậu, chẳng phải hai đứa cùng bị điện giật à?”