Chu Nhượng trả lời rất nhanh.
Bạn học Chu Nhượng: “Đánh chết con rồi thì sư phụ không có đồ đệ nữa #SợHãi”
Cá nhỏ: “Không có đồ đệ thì không sao.”
Nghĩ một lúc, tôi lại gửi thêm một câu: “Không có cậu thì không được.”
“Cùng vào đại học nhé, bạn học Chu Nhượng.”
18
Tôi làm việc ở quán ăn, buổi tối còn nhận dạy kèm ở đầu bên kia thành phố.
Chín giờ tối tan lớp, chuyển hai chuyến tàu điện mới về đến nhà.
Lần nào Chu Nhượng cũng chờ sẵn dưới khu chung cư.
Có khi cậu ấy cầm một ly nước lạnh, có khi là xiên chiên.
Cậu ấy chẳng chơi điện thoại, chỉ ngồi đó, chăm chú nhìn về phía cửa ra vào khu nhà.
Thấy tôi, cậu cười toe toét, lộ hàm răng trắng sáng: “Cậu tan học rồi à.”
Tôi hỏi cậu tại sao lại thích tôi.
Chu Nhượng đỏ vành tai: “Thích một người thì cần lý do gì sao?”
Tôi nghiêng đầu: “Không có lý do thật à?”
Đôi mắt Chu Nhượng còn sáng hơn cả sao trên trời: “Tớ cũng không biết tại sao lại thích cậu, nhưng cứ nhìn thấy cậu là thấy vui, không thấy cậu là bực mình.”
“Biết cậu có chuyện buồn, tớ chỉ muốn giúp cậu giải quyết, chỉ mong cậu lúc nào cũng vui vẻ.”
“Tớ nghĩ, đó chính là thích cậu rồi.”
Ban đầu tôi chỉ định chọc ghẹo Chu Nhượng, ai ngờ lại bị những lời của cậu làm tim đập loạn.
Chu Nhượng không bỏ cuộc: “Vậy sau từng ấy thời gian, cậu có thích tớ một chút nào không?”
Tôi ngậm miệng, không biết nên nói gì.
Nhưng đôi má ửng đỏ của tôi đã thay cho ngàn lời đáp.
Chu Nhượng nhét ly trà sữa trong cặp vào tay tôi, nghiêm túc từng chữ một:
“Không sao đâu, tớ sẽ đợi đến khi cậu chịu nói thích tớ.”
“Hà Tinh Lai, chúng ta còn rất nhiều ngày sau nữa.”
19
Kết quả thi đại học công bố, tôi đỗ đúng trường mà Kỷ Tri Tri được tuyển thẳng.
Nhưng không phải vì ai cả, chỉ vì tôi thật sự yêu thích nơi đó.
Chu Nhượng vừa vặn đạt điểm đậu đại học.
Cậu ấy nói sẽ chọn bất kỳ ngành nào trong thành phố đó, “Chỉ cần cùng thành phố với cậu là được.”
Còn Kỷ Tri Tri thì lại ra nước ngoài.