1.
Ngày rời kinh thành, gió mát trời trong.
Ta ngồi trên xe ngựa, được Phó Thế Hoài đích thân dìu lên giữa muôn ánh mắt dõi theo — kẻ thương hại, người hả hê, chẳng thiếu gì ánh nhìn như muốn khoét thẳng vào lòng.
Bên tai vẫn văng vẳng những lời gièm pha chói tai, khiến lòng ta không khỏi ngổn ngang:
“Ngươi xem nàng ta đi, mang tiếng đại tiểu thư khuê các mà dính phải tai tiếng nhơ nhuốc, cuối cùng lại mặt dày quyến rũ một tên võ phu xuất thân thôn dã!”
“Vạ lây đến cả Thế tử nhà họ Kỷ, nếu là ta, ta đã sớm gieo mình xuống sông tạ tội, cũng đỡ nhục hơn sống như thế này!”
“Cái gì mà mẫu mực quý nữ, thiên kim khuê tú? Đến cuối cùng cũng chỉ là trò cười! Nếu không phải tên võ tướng nhà quê kia chưa từng thấy qua nữ nhân xinh đẹp, đời nào coi nàng là bảo vật!”
Ta nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ xe — sau lớp màn lụa là gương mặt người đời: có người thân quen, cũng có kẻ xa lạ,có người từng là tri kỷ, cũng có kẻ từng đối đầu.
Thấy ánh mắt ta dừng lại, bọn họ lần lượt quay đi, miệng cũng chẳng còn buông thêm lời chua cay.
Phó Thế Hoài giục ngựa tiến lên, che chắn trước tầm nhìn hỗn loạn đó.
Ta gật đầu với chàng, ngoan ngoãn lui vào trong xe.
Kệ cho bên ngoài gió nổi mây vần, ta an tĩnh ngồi giữa xe ngựa lắc lư, như một tòa núi không lay động.
Chỉ có Điểm Mặc — con nha hoàn nhỏ của ta — lo đến cuống quýt, sợ Phó Thế Hoài vì những lời ấy mà ghét bỏ ta.
Ngốc quá.
Giữa ta và Phó Thế Hoài, chẳng có thứ tình cảm gì gọi là "ưa hay không ưa".Chúng ta, chỉ là mỗi người đạt được điều mình muốn mà thôi.
Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, ta nhìn qua tấm màn tung bay, thấy mọi cảnh vật quen thuộc ngoài kia cứ thế lùi xa dần phía sau.
Người quen, cảnh cũ, nơi từng gắn bó... từng chút một trôi đi.
Ấy vậy mà ta chẳng hề thấy bịn rịn.
Ngược lại, một tảng đá đè nặng trong lòng bao lâu nay, cuối cùng cũng rơi xuống.
Ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, tựa người vào thành xe lắc lư, chìm vào giấc ngủ sâu.
2.
Ta là Dịch Vọng Thư.Trưởng nữ đích tôn của Thượng thư bộ Công nước Việt quốc.
Bảy ngày trước, ta vẫn là quý nữ được đích thân Hoàng hậu ngợi khen, danh vang khắp chốn, là hình mẫu nữ tử nơi kinh thành.Là vị hôn thê của thế tử Trung Dũng hầu, Kỷ Nam Khâm.
Bảy ngày sau, ta mang thân bùn nhơ, tiếng xấu lan xa.Vội vã gả cho Phó Thế Hoài, tướng quân trấn giữ biên cương, cùng chàng rời khỏi kinh thành, đi về nơi gió cát mịt mù bảo vệ thành trì.
Thiên hạ chỉ biết thanh danh ta sụp đổ, nói ta liên lụy gia môn, làm nhục cả hôn phu.Nhưng họ nào hay, suýt nữa thôi, ta đã chết trong tay chính người thân cận nhất đời mình.
3.
Tháng Ba, đầu xuân se lạnh.Điện Khuynh Ngọc của Trưởng công chúa mở yến thiết đãi khách quý.Ngay trong buổi tiệc, ta bị người hãm hại, ngã xuống hồ nước trong cung.
Kẻ dưới không dám cứu, khách khứa e dè dị nghị, lập tức quay đầu rời đi.Nước sông tràn ngập mũi miệng, bóp nghẹt hô hấp.
Cho đến khi một binh sĩ lao xuống kéo ta lên bờ, mọi chuyện chưa kết thúc.Họ lập tức truyền tai nhau rằng ta và người ấy y phục ướt đẫm, thân thể kề cận.Miệng thế như đao, lời người độc hơn hàn sương.
Chỉ trong chốc lát, cha mẹ đã coi ta là nỗi sỉ nhục.Hôn phu lại đưa đến một tờ hưu thư đúng lúc ta đang sốt cao không dứt.
Ta từ một nữ tử từng được Hoàng hậu khen ngợi, từng được ngợi xưng là mẫu mực của quý nữ chốn kinh thành,Trở thành trò cười khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Mẫu thân từng vì ta mà rạng rỡ trong đám quý phụ, ngồi đâu cũng có người vây quanh tâng bốc.Phụ thân từng vì ta mà được Hoàng thượng khen thưởng, thăng chức liền ba cấp.
Nhưng thì đã sao?
Một khi danh tiết không còn, thì là đã làm nhục cả một dòng họ.Là nỗi ô nhục mà người trong nhà muốn xóa bỏ không lưu dấu.
Xuân lạnh ngấm vào xương, ta bị nhốt trong tiểu viện.Trời kêu không thấu, đất chẳng hồi âm.Đói rét bủa vây, cô lập với thế gian.
Bọn họ muốn ta lặng lẽ chết trong hậu viện, dùng cái chết để đổi lấy danh tiết còn sót lại.Như thế mới xem là "viên mãn".
Nhưng ta không muốn chết.
Ai lại thực sự muốn chết chứ?
Thế nên, ta lê tấm thân bệnh tật, lén mang theo miếng ngọc bội mà Kỷ Nam Khâm từng tặng, chui qua cửa chó sau phủ, lần mò ra ngoài trong bộ dạng nhếch nhác chẳng khác gì kẻ đào vong.
Ta mò mẫm đến trước cổng phủ Trung Dũng hầu, chỉ mong được gặp chàng một lần.