1.
Khi nâng chén giao bôi cùng Đỗ Hoài Khiêm, ta lòng đầy thấp thỏm.
Nam tử trước mắt, dung mạo tuấn tú, cương nghị chính trực.Nếu không vì một thân hồng y, chỉ e trông hệt như bậc trượng phu hào hùng xả thân vì nghĩa.
Ngập ngừng hồi lâu, ta thử thăm dò:“Ngươi sẽ không bỏ độc vào rượu đấy chứ?”Cặp mày dài vốn đã nhíu lại đầy giận dữ, giờ càng siết chặt:“Lục Hồng La, ngươi chỉ có một thân một mình, nhưng ta còn cha mẹ và cả tông tộc phải lo liệu.”
Hắn muốn hạ độc ta, chắc chắn sẽ bị tru di cả nhà, nên không dám làm thế.
Ta khẽ hắng giọng:“Thánh thượng đã ban cho ta họ hoàng gia, công tử Đỗ, ngài nên gọi ta là ‘Tề Hồng La’.”
Bậc quân tử khiêm cung, giờ lại nghiến răng nghiến lợi:“Điều đó quan trọng sao?”
Ta im lặng không nói, tự mình uống cạn chén rượu giao bôi:“Không tuân thánh chỉ, ngươi cũng sẽ bị tru di cả nhà.”
Hắn lập tức nắm chặt lấy cổ tay ta.
Thân hình cao lớn áp đến gần, bao phủ ta trong bóng tối:“Thánh chỉ? Tề tướng quân mượn cớ thánh chỉ, ép ta lấy ngươi, giờ thì ngươi vừa lòng thỏa ý rồi chứ?”
Thỏa mãn, làm sao không thỏa mãn?Ta và Đỗ Hoài Khiêm thành thân, kinh thành danh môn khuê nữ đều ngưỡng mộ không thôi.
“Tề tiểu tướng quân, mẫu mực của thế nhân.”“Ép buộc mà thành, có lẽ càng ngọt ngào?”
Ngày đại hôn, khăn voan đỏ trên đầu ta lại bị một người bạn khuê phòng lật lên:“Để lão nương xem xem, Tề Hồng La kia có phải cười đến nỗi khóe môi vểnh tận trời rồi không?”
Ba năm trước, khi ta vừa vào kinh, nào dám mạnh tay bẻ gãy trái ngọt mang tên Đỗ gia đích nhị công tử này?
Ngoài cửa sổ, mưa thu tí tách không ngớt. Người đứng tựa cửa sổ, không ngừng rót chén rượu đắng mà uống, chính là Đỗ Hoài Khiêm.
Ta ngồi bên giường, thích thú nhìn hắn thất thốĐỗ nhị công tử vốn chẳng chạm đến giọt rượu, nay lại uống như nước sông tràn bể lớn.
Hắn chẳng thèm liếc ta lấy một cái, hàng mi cong phủ bóng, gương mặt đỏ hây hây đến tận mang tai.
Thật là tuấn mỹ.
Cho đến khi hắn say đến mức đứng không vững, mới chịu bước đến bên ta.
Chúng ta cùng ngồi bên nhau, lặng lẽ nghe tiếng mưa đêm rơi trên lá ngô đồng.
Cuối cùng, hắn vẫn không chạm vào ta.
Chỉ nằm xuống ngủ, để lại một câu lạnh lẽo đến thấu xương:“Dẫu có say khướt, ta cũng không thể coi ngươi là nàng ấy...”
Thì ra, hắn muốn mượn men say, coi ta như người trong lòng, để hồ đồ hoàn thành nghi lễ phu thê.
Thế gian này, đau khổ nhất chính là người như hắn.
Muốn vẹn toàn tất cả, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ đành chu toàn một phía.
Ta thầm thở dài, vác hắn lên, ném thẳng vào thư phòng.
Cuối người nhìn hắn nhíu mày thật sâu, ta ghé sát tai hắn nói:“Không cần khó xử. Đêm nay bầu bạn, ta đã có người khác.”
Ta ở thư phòng viết một mảnh giấy, thả bồ câu đưa tin về quân doanh phía tây nam:“Tới ngay đánh cờ, thiếu một người, gặp ở Kim Ngân biệt viện.”
2.
Ngày Huệ Ngọc huyện chúa đến thăm nhà, sớm hơn ta tưởng.
Nếu không vì ta chen chân vào, người làm chính thất của Đỗ Hoài Khiêm hiện giờ hẳn chính là nàng.
Họ cùng lớn lên trong một quận, thanh mai trúc mã.Nàng vẽ tranh, hắn đề từ; môn đăng hộ đối đã đành, đáng quý hơn là tâm ý tương thông.
Còn ta thì khác.
Lần đầu gặp Đỗ Hoài Khiêm, hắn là quý công tử xuất thân danh gia vọng tộc, còn ta chỉ là một tiểu binh đứng đầu hàng ngũ.
Hắn đến doanh trại thăm biểu ca, trong lúc chờ đợi, giúp vài binh sĩ viết thư nhà.
Ta thấy chữ hắn đẹp, liền đứng sau lưng ngắm thật lâu.
Chờ đến khi mọi người tản hết, hắn quay đầu, bốn mắt giao nhau.
Chữ như người, mà người còn đẹp hơn chữ đôi phần.
Hắn dịu dàng hỏi ta:“Ngươi có cần ta viết giúp một bức thư nhà không?”
Ta giật lấy bút trong tay hắn, phóng tay viết tên mình:“Ta học binh pháp, tất nhiên biết chữ. Chỉ là cha mẹ đã qua đời, không cần thư nhà nữa.”
Ta chỉ vào tên mình, cười hỏi hắn:“Ta là Lục Hồng La, còn ngươi tên gì?”
Có lẽ chưa từng gặp qua cô nương nào thô lỗ như ta, hắn hơi ngẩn người, sau đó lấy lại bút lông.
Hắn viết cạnh tên ta một dòng chữ: “Đỗ Hoài Khiêm.”
Ta nâng tờ giấy lên, hứng thú đọc đi đọc lại nhiều lần.