Sau một phen dây dưa, hắn mệt mỏi ngã xuống giường, còn trách ngược lại:
“Nàng thật biết giày vò người khác.”
“Là bệ hạ giày vò người khác quá mức, giày vò đến mức thần th/i/ế/p cũng sắp đoản mệnh rồi.”
Ta chui vào lòng hắn, coi như mượn hơi ấm.
“Không đâu.”
Hắn cười khẽ.
“Hoàng hậu thiên tuế.”
Trong lòng ta âm thầm nguyền rủa.
Bên ngoài lại bày ra dáng vẻ tiểu nữ nhi nhu thuận, đè nén hết thảy bất phục trong tim, nói trọn những lời nịnh nọt êm tai.
Dương phi nhiều năm được sủng ái không suy, vậy mà vẫn chưa từng mang thai.
Đó luôn là nỗi đau trong lòng nàng.
Bởi thế, khi thấy ta có thai, nàng mới càng thêm phẫn nộ.
“Triệu thái y, có cách nào khiến một nữ nhân tin rằng mình đã mang thai hay không?”
“Giả thai sao?”
Hắn khẽ giật mình.
“Hoàng hậu nương nương, người không cần đến giả thai.”
“Chỉ cần giữ tâm trạng thư thái, rất nhanh sẽ lại có hỉ mạch.”
Ta khẽ khoát tay.
“So với con của bệ hạ, ta lại càng mong có con của ngươi hơn.”
Hắn vốn luôn lấy lễ nghĩa làm đầu, lúc này lại im lặng.
Không trách ta nói lời đại nghịch.
Chỉ lặng lẽ rút ra một tờ giấy tuyên, hạ bút viết xuống phương thuốc.
Ta gọi Dao Ngọc vào, dặn nàng cất kỹ phương thuốc ấy.
Sau đó lại giao cho Triệu thái y thêm một việc nữa.
“Ta muốn ngươi giúp ta chuyển một bức thư, gửi đến Lý gia ở Tương Nam.”
Hắn lập tức gật đầu đáp ứng, không hề hỏi ta nguyên do.
Mọi việc hắn đều sắp xếp đâu vào đấy.
Chẳng bao lâu sau, tin Dương phi mang thai truyền đến.
Dường như cả tiếng cười đắc ý của nàng cũng theo đó mà vang vọng bên tai ta.
Nàng ta tất nhiên không bỏ lỡ dịp đến trước mặt ta mà diễu võ giương oai.
Ta mỉm cười nghe hết, đáp lại vài câu lấy lệ cho phải phép, nhưng nàng vẫn chưa thấy thỏa mãn.
“Có vài người ấy mà, chính là không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt.”
“Muội muội.”
Ta ôn tồn nói.
“Muội bây giờ vẫn đang mang thai, chẳng có người nào đáng để muội phải tức giận.”
“Vì hoàng gia khai chi tán diệp mới là chuyện muội nên để tâm.”
Nàng có khai chi tán diệp thế nào đi nữa, cũng chẳng dính dáng nửa điểm gì đến ngai vàng.
Long ỷ là do Thái gia liều mạng qua mấy đời mới giành được.
Gốc rễ thần thuộc trong triều sâu nặng, nếu không phải Thái Sương không có phe cánh, nếu giữa ta và triều đình không còn chắn ngang một Lăng Triệt, ta đã chẳng buồn để tâm đến những chuyện vụn vặt như đấu khẩu với Dương phi.
Nhưng trong cục diện hiện tại, ngoài việc dựa vào Lăng Triệt, ta không còn con đường nào khác.
Nàng bĩu môi, lẩm bẩm hồi lâu, cuối cùng mới nặn ra được một câu:
“Thế tỷ tỷ… cũng không sinh thêm một đứa sao?”
7
Lý gia ở Tương Nam không phải danh môn vọng tộc gì cho cam.
Nhưng Tương Nam địa thế phì nhiêu, rất thích hợp để tập kết binh mã, nuôi dưỡng quân sĩ, âm thầm tích trữ thế lực.
Gia sản nhà họ lại ngày một lớn mạnh.
Nói cho gọn, chính là trong tay có tiền.
Khó khăn lắm mới đường đường chính chính chen chân được vào hàng ngũ quý tộc, thì lại gặp phải Tề Khang Hầu khởi binh tạo phản, sợ hãi đến mức co ro trốn trong góc, không dám lộ diện.
Lý gia có ba vị đích nữ, đều còn chưa xuất giá, vẫn ở trong khuê phòng chờ gả.
Ta cũng không tham nhiều, chỉ chọn lấy người có thanh danh tốt nhất, ngoan ngoãn nhất.
Vị cô nương ấy sau khi nhập cung liền đến thỉnh an ta.
Một đôi mắt đào hoa ánh lên rực rỡ, nhìn thẳng không che giấu, khiến ta cũng thấy không được tự nhiên.
“Hoàng hậu nương nương thật sự quá xinh đẹp, ở Tương Nam ta chưa từng gặp qua cô nương nào tuyệt sắc như vậy.”
Đợi mọi người đều lui ra, nàng lại cố chấp không chịu rời đi.
Nàng còn chẳng câu nệ lễ nghi, tự ý dời ghế ngồi sát bên ta.
Ta khẽ cười gượng hai tiếng, đáp lại:
“Muội muội cũng rất xinh đẹp, bệ hạ ắt sẽ yêu thích.”