Tâm trạng tốt, chàng sẽ thưởng cho ta một cây trâm vàng có nước vàng đẹp đẽ.
Tâm trạng không tốt, cũng sẽ ném cho ta một miếng bạc nhỏ đủ đổi lấy hai cân gạo.
Tâm trạng ấy, phần lớn phụ thuộc vào việc Cố viên ngoại và phu nhân có ghé viện của chàng để kiếm chuyện hay không.
Nếu họ đến, dẫu chỉ lướt qua với vài lời châm chọc, tâm tình chàng liền kém đi thấy rõ.
Ngược lại, nếu vài ngày không thấy mặt, chàng liền dễ chịu hơn nhiều.
“Cầm lấy, đừng suốt ngày làm mặt đưa đám, xui xẻo.”
Chàng thường nói vậy.
Ta chưa từng khước từ. Sau khi cúi đầu tạ ân, liền cẩn thận cất kỹ những món thưởng bất ngờ ấy.
Giấu trong một viên gạch rỗng dưới gầm giường.
Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, ta sẽ lôi ra chiếc bàn tính nhỏ của mình,
dưới ánh trăng, lặp đi lặp lại tính toán số bạc chuộc thân.
Đúng vậy, chiếc bàn tính ấy cũng là chàng tiện tay ném cho ta.
Hôm đó chàng bắt gặp ta đang bấm ngón tay tính toán chút gia sản ít ỏi của mình.
“Nhìn ngươi kìa, chẳng khác nào muốn bấm luôn cả ngón chân để tính cho đủ, thật mất mặt!”
Chiếc bàn tính chàng ném cho ta ấy, lại là hàng thượng hạng chế tác từ gỗ hoa lê vàng.
Xem chừng đem bán cũng được giá.
Thế gian ít người câm, mà càng hiếm kẻ hiểu được thủ ngữ.
Sau khi chuộc thân rời khỏi viên ngoại phủ, ta vẫn phải dựa vào bút mực để giao tiếp, e rằng thuê thầy dạy chữ là một khoản lớn.
Giờ Cố Nghiệp chịu dạy ta đọc chữ, viết chữ,
quả là giúp ta tiết kiệm được không ít bạc.
Nhưng chẳng thể trông cậy vào chàng mãi được.
Ta phải cố gắng dành dụm thêm nữa.
Trong lúc đang mải tính toán, bụng bỗng đau nhói.
Kinh kỳ lại đến rồi.
Mỗi khi đến tháng, ta thường đau bụng đến mức chịu không nổi.
Tật này mới phát gần hai năm nay.
Mỗi lần tới kỳ, sắc mặt ta lại trắng bệch, người rã rời.
Ta không tiện nói rõ với Cố Nghiệp, chỉ bảo là đau bụng.
Ban đầu chàng còn sai ta đi gặp đại phu:
“Lẹ đi khám đi, đừng có chế/t trong viện của ta.”
Rồi tiện tay ném cho ta vài món quý giá:
“Thưởng cho ngươi đó.”
Ta biết, chàng miệng độc tim mềm.
Ta cũng đã uống thuốc, nhưng không thấy đỡ. Thế là thôi.
Nghĩ kỹ lại, dường như từ khi đến viện của chàng, bệnh đau bụng mỗi tháng này mới khởi phát.
Chẳng lẽ ta và Cố Nghiệp khắc mệnh?
Số lần phát tác nhiều lên, có lẽ Cố Nghiệp cũng đoán ra điều gì đó.
Những ngày ấy, chàng sai đại phu sắc cho ta mấy thang thuốc ôn hòa, bắt ta uống.
Sau cùng, bên cạnh chén thuốc luôn đặt thêm vài viên ô mai.
“Ngươi đừng có mà chế/t trong viện ta, truyền ra ngoài, người ta còn tưởng ta là sao chổi thật!”
Cố Nghiệp, chàng ấy… tâm tư rất đỗi tinh tế.
Ta đã có sẵn kế hoạch.
Trước tiên phải điều dưỡng thân thể cho tốt.
Sau khi chuộc thân, nếu còn chút bạc dư dả, ta muốn mở một tửu quán nho nhỏ.
Đó là một trong số ít mong ước của ta.
Khi còn nhỏ, bà ngoại từng bày một sạp hàng bán thức ăn ở vùng quê.
Ta vẫn nhớ rõ cảnh nồi canh sôi ùng ục, hơi nước mờ ấm áp tỏa ra —
đó là một trong những ký ức hiếm hoi về sự ấm áp trong đời ta.
Ta muốn, sau khi được tự do, có thể mở một tiệm nhỏ của riêng mình.
Bán mì nóng hổi, bán bánh ngọt thơm mềm.
Chính niềm mong mỏi ấy,
là ánh sáng duy nhất giúp ta nhẫn nhịn sống sót nơi phủ đệ lạnh lẽo này.
5.
Lần này đau bụng, ta cắn răng chịu đựng.
Cố Nghiệp nhìn ra đầu mối, không bắt ta làm việc nặng, lại còn bỏ tiền bạc ra nấu thuốc thiện.
Ta trong lòng cảm kích vô cùng.
Chàng là người tốt.
Thân thể khá lên, ta càng dốc sức hầu hạ, nhất là trong việc chuẩn bị cơm nước cho chàng, ta càng thêm tận tâm.
Hôm ấy, ta nhân lúc rảnh rỗi, ngồi co ro trong sân, phiền muộn nhìn những hạt bàn tính.
Bên cạnh chợt vang lên tiếng lười nhác của Cố Nghiệp:
“Ngươi đang bấm cái gì thế? Trông chẳng khác nào gà mổ thóc.”
Ta giật nảy mình, vội vàng muốn giấu bàn tính đi.
“Đưa đây cho ta xem.”
Ta nào dám trái lời, đành chậm rãi dâng bàn tính cùng một quyển sổ chép chi tiêu lên cho chàng.
Cố Nghiệp có lẽ thấy ta rảnh rỗi, bèn đưa sổ sách thu chi trong viện cho ta xem.
Ta biết rõ, chàng làm vậy là vì muốn tốt cho ta.
Cho ta học cách xem sổ sách, vừa tiện rèn luyện việc ghi chép, lại nhân đó nhận biết chữ nghĩa.
Ta thực lòng biết ơn.
Song lời ra khỏi miệng chàng, liền biến vị:
“Tang Chi, nếu rảnh rỗi thì xem sổ sách đi, xem trong viện của ta có thứ gì bị thiếu, hay có kẻ tham ô lấy cắp gì chăng. Nếu có sơ suất, ngươi là người đầu tiên bị hỏi tội!”
Ta vội vã gật đầu nhận lệnh.
Chàng cầm lấy quyển sổ ta đã chép tay.
Mới liếc qua một cái, liền bật cười thành tiếng, cười đến nỗi ngực phập phồng, kéo theo cơn ho kịch liệt.
Ta hoảng hốt bước đến vỗ lưng giúp chàng thuận khí.
Chàng khó khăn lắm mới ngừng ho được, sắc mặt tái nhợt lộ ra chút đỏ ửng bệnh trạng, giọng nói mang theo mấy phần chê bai:
“Ngươi cũng chép không ít chữ rồi nhỉ? Thế mà nét chữ này…”
“Còn cái tính toán này, lẽ nào là heo dạy ngươi?”
Ta ngượng ngùng cúi đầu.
Chữ ta học được đều là do chàng dạy, còn tính toán lại hoàn toàn do ta tự mày mò, tất nhiên không lọt được vào mắt chàng.
Ta vội vàng giơ tay làm vài thủ ngữ giải thích, chàng nhìn ta mấy lượt.
Có lẽ nhàn rỗi sinh buồn chán, đôi mắt đào hoa kia khẽ chớp, thế mà thật sự bắt đầu chỉ dạy:
“Xem cho kỹ, đây gọi là cửu quy, một quy như một lần tiến, gặp một lần tiến là thành mười… Đừng có lơ đễnh, học cho tử tế!”
Giọng chàng vẫn thiếu kiên nhẫn như mọi khi, nhưng lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Ta nghĩ, có lẽ Cố Nghiệp thật sự rất rảnh rỗi?
Hay là vì ở trong phủ quá cô độc?
Nếu không, sao lại vừa dạy một tiểu nha hoàn học chữ,
lại còn dạy nàng bấm bàn tính, chép sổ, học toán?