1
Tạ Trinh là phu quân được mẫu thân định sẵn cho ta trước lúc lâm chung.
Phủ Ngụy ta nhà lớn nghiệp dày, chỉ tiếc thân tình lại mỏng manh.
Phụ thân ta bị thổ phỉ giế/t hại trong một chuyến buôn xa.
Mẫu thân đau ốm mãi không dậy nổi, đến năm ta mười tuổi thì cũng nhắm mắt lìa đời.
Trước khi nhắm mắt, người định hôn sự với Tạ gia cho ta, khóe môi rốt cuộc cũng lộ một tia ý cười:
“Ta từng có ân với Tạ gia, nhân phẩm Tạ Trinh xem như tạm ổn, con gả vào đó, ắt không đến nỗi chịu thiệt.”
Rồi lại siết chặt tay ta, từng lời như rỉ má/u:
“Nhưng Chỉ nhi, con nhất định phải nhớ, hãy sớm sinh cho mình một đứa nhỏ. Thế đạo này tàn khốc, chỉ cần có một đứa con trai bên cạnh, dù Tạ Trinh có phụ con, con cũng có thể giữ lấy gia nghiệp!”
Ta ghi lòng tạc dạ lời người dặn.
Ngày ngày bám theo Tạ Trinh.
Chỉ mong mau lớn, để có thể gả cho hắn làm thê tử.
Rồi sinh một đứa con trai bụ bẫm, từ đó có chỗ dựa an thân.
Thuở nhỏ, Tạ Trinh từng bảo vệ ta khỏi đám thân thích xa, khi ta mình đầy thương tích.
Hắn vỗ ngực bảo ta:
“A Chỉ muội muội, ta nhất định sẽ bảo vệ muội cả đời chu toàn.”
Từ đó, ta xem hắn là cảnh đẹp trong mắt, trăng sáng trong tim.
Hắn ham mỹ thực, ta học vào bếp.
Dẫu đôi tay đầy vết thương, chỉ cần hắn nếm thử một miếng, ta liền không thấy đau.
Hắn thích nữ tử thông tuệ, ta liền chong đèn đọc sách đêm đêm, học cầm kỳ thư họa, không dám xao nhãng một ngày.
Hắn chuộng vật quý hiếm, ta liền nhờ các thúc bá trong đoàn thương buôn tìm khắp bốn phương, luôn khiến hắn trở thành kẻ có thể diện nhất kinh thành.
Ta mang đầy hy vọng chờ đến ngày được gả cho hắn.
Nào ngờ đêm trước ngày thành hôn, ta lại gặp được hắn ở Xuân Phong Lâu.
2
Bên cửa sổ chạm hoa, đầu ngón tay ta cào chặt khung gỗ.
Dưới lầu, người kể chuyện mặt mày hớn hở, đang kể về đoạn phong lưu giữa tiểu hầu gia Tạ Trinh và tân hoa khôi.
Bách tính vây quanh cười vang không dứt.
Có người nhận ra ta, còn không ngừng ném tới ánh mắt giễu cợt.
Có kẻ nhổ vỏ hạt dưa, mặt đầy hứng thú:
“Nói ta nghe xem, vị tiểu thư họ Ngụy kia sợ là không bằng nổi một ngón tay của hoa khôi đâu. Nghe bảo nàng theo đuổi Tạ tiểu hầu gia ba năm trời, đưa đến tận cửa món bánh mai hoa, mùi mỡ còn bay cả mấy con phố.”
Phải rồi, Tạ Trinh thích nhất là bánh mai hoa.
Vì học làm món ấy, ta từng bị dầu nóng tạt phỏng, cả hai tay đều là bọng nước.
Hắn từng nâng cổ tay ta, nhẹ nhàng thổi mát:
“Bàn tay của A Chỉ nên cầm bút gảy đàn, chứ không phải vướng mùi khói lửa.”
Xuân Đào kéo áo ta, nước mắt chực rơi:
“Tiểu thư, chúng ta về phủ thôi. Nô tỳ lập tức cho người đi báo với lão bản Thẩm, chuyện làm ăn để hôm khác lại bàn…”
Ta gạt tay nàng ra, không hề động đậy.
Lúc ấy, người kể chuyện đang nhắc đến chuyện hôm qua ở Túy Tiên Các, Tạ Trinh ôm hoa khôi, cùng bằng hữu cười nói:
“Ngụy Lan Chỉ quá mực si tình với ta, ta bảo nàng đi đông nàng chẳng dám quay đầu sang tây, trông cứ như... chẳng đáng giá.
“Không giống Oanh Oanh, ta phải bỏ bao công sức mới khiến nàng mỉm cười, không thể không trân trọng.”
Cả đại sảnh cười vang dữ dội hơn.
“Tạ tiểu hầu gia nói chí lý! Cái nhặt được với cái phải bỏ bạc mua, sao mà giống nhau được!”
Ta mặt không biến sắc, nhưng móng tay trong tay áo đã cắm sâu vào thịt.
Thì ra, chân tình bị chà đạp, đau đến vậy.
Ta khẽ ôm ngực, khóe mắt lại thấy có hai người chậm rãi bước vào từ đại môn.
Nam tử áo gấm mũ ngọc, phong tư tiêu sái.
Nữ tử lạnh lùng kiều diễm, dung mạo động lòng.
Không nghi ngờ gì, chính là Tạ Trinh và hoa khôi Oanh Oanh.
3
Tạ Trinh không hề kiêng dè ánh nhìn dò xét của người khác, thân thiết ôm vai Oanh Oanh, dìu nàng bước lên bậc thang.
Thấy ta, hắn thoáng sững người, nhưng cũng không buông tay đang ôm mỹ nhân.
Giờ cơm trưa, Xuân Phong Lâu chật kín khách.
Tạ Trinh dắt Oanh Oanh đến ngồi cạnh bàn ta, rất tự nhiên mà mở lời:
“May mà nàng ở đây, nếu không thì e là người đẹp của ta phải nhịn đói rồi.”
Dứt lời, hắn vừa đưa hộp gấm cho Oanh Oanh, vừa gọi tiểu nhị mang lên một bàn đầy thức ăn.
Ta nhìn hộp gấm kia, chau mày:
“Đó là ta…”
Tạ Trinh bực bội ngẩng đầu:
“Là bánh mai hoa nàng làm đấy, không quá ngọt, Oanh Oanh thích ăn. Mai làm thêm mang tới.”
Oanh Oanh khẽ cong môi cười, nhưng mặt vẫn lạnh nhạt:
“Ngụy cô nương có thể bớt đường lại, ta không thích đồ vị quá nồng.”
Nói rồi, nàng nhón một miếng bánh, đưa vào miệng cắn một chút.
Lập tức nhíu mày, rồi nhổ ra.