6
Cúi đầu trở lại nhã các, chẳng ngờ Thẩm Dực vẫn còn ở đó.
Ta không để ý đến hắn, chỉ cầm lấy vò rượu trên bàn, ngửa đầu uống cạn từng ngụm.
Khi ngẩng lên, hai má ửng hồng, men rượu đã ngấm.
Không biết có phải do say, mà lá gan ta cũng lớn hơn hẳn.
Chống cằm nhìn người nam tử trước mặt với dung mạo yêu mị khó tả, ta hừ nhẹ:
“Thẩm lão bản là thương nhân giỏi nhất, hẳn không đến nỗi chẳng biết nhân tình thế thái. Hôm nay cố tình phá hôn sự của ta, là muốn gì?
“Là muốn khế đất trà trang nhà họ Ngụy? Hay là mười ba gian cửa hàng phía tây thành?”
Hắn dường như ánh mắt hơi trầm xuống, bỗng đưa tay, đầu ngón tay vương hương tùng nhẹ lau vệt rượu bên khóe môi ta.
Ta theo bản năng muốn tránh đi, lại bị hắn nắm lấy cổ tay.
Hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai:
“Ta muốn... nàng.”
Ta sững người tại chỗ, rượu cũng như tỉnh một nửa.
“Cái... gì cơ?”
Hắn tựa hồ rất thích dáng vẻ luống cuống của ta, mặt không chút xấu hổ, lại nói thêm một câu:
“Muốn nàng cùng ta diễn một vở kịch. Một trăm vạn lượng kia xem như thù lao, không cần trả lại.”
Một trăm vạn lượng bạc—nào phải con số nhỏ! Vở diễn nào lại đáng giá đến thế?
Thấy ta nghi hoặc, hắn liền cong môi cười, tựa như hồ ly dụ người:
“Ngụy lão bản cần theo ta về Giang Nam, cùng ta giả làm phu thê ân ái.
“Phải giống như... nàng từng si mê Tạ tiểu hầu gia, một lòng một dạ như thế mà dành cho ta—cho đến khi... ta giành lại được tất cả những gì thuộc về ta.”
7
Ta hơi sững người:
“Giả làm phu thê ân ái?”
Thẩm Dực nhướng mày:
“Nếu Ngụy lão bản muốn giả làm thật, tại hạ... cũng không ngại.”
Ta che miệng khẽ ho, trong mắt thoáng hiện vẻ do dự.
Một trăm vạn lượng, kỳ thực ta vẫn có thể trả nổi.
Nhưng nếu có thể miễn, thì cơ nghiệp nhà họ Ngụy cũng sẽ được thở phào nhẹ nhõm.
Huống chi điều kiện nghe ra... dường như cũng không khó khăn gì.
Mùi tùng bách quanh người hắn lại đậm thêm một chút.
Ta ngẩng đầu, liền chạm phải một đôi mắt đào hoa mang ý cười.
Thẩm Dực lại ghé sát hơn, chóp mũi gần như chạm vào ta.
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, rõ ràng mà êm dịu:
“Ngụy lão bản có thể cân nhắc kỹ càng. Tại hạ... chờ nàng hồi đáp.”
Ta xoắn lấy vạt váy, lấy hết can đảm hỏi:
“Vì sao lại là ta?”
Má lúm đồng tiền của Thẩm Dực như càng sâu thêm. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu ta, không hiểu sao giọng điệu lại mang theo chút vui vẻ:
“Bởi vì nàng rất hợp. Không giống những khuê tú khác, nàng dám yêu dám hận, chẳng sợ lời người, lại có tài kinh thương hơn người, cũng vô cùng kiên cường.
“Chừng ấy năm một thân một mình chống đỡ cả cơ nghiệp nhà họ Ngụy, hẳn là... cực lắm phải không?”
Ta sững người, mắt bỗng thấy nhòe đi.
Đây là lần đầu tiên có người hỏi ta—có cực khổ hay không.
Người người trách ta thân là nữ nhi mà phơi mặt ngoài thương trường, chẳng hợp lễ nghi.
Thậm chí trên thương đạo, cũng không thiếu kẻ lấy thân phận ta ra mà chèn ép, sỉ nhục.
Không biết bao đêm nửa khuya giật mình tỉnh giấc, ta đều khóc lóc gọi mẹ.
Ngay cả Tạ Trinh, nhiều lắm cũng chỉ từng khen ta có chút đầu óc buôn bán.
Chưa từng thật sự để tâm rằng... ta có mệt mỏi hay không.
Mà nay, chính kẻ khiến ta tan vỡ hôn sự này, lại chân thành hỏi ta có cực khổ hay không.
Thực đúng là lòng người khó đoán, thế sự vô thường.
Đúng lúc đó, Xuân Đào loạng choạng chạy vào, giọng mang theo tiếng nức nở:
“Tiểu thư, Tạ tiểu hầu gia hắn... hắn thật sự dẫn theo lão phu nhân đến từ hôn rồi!”
Hy vọng cuối cùng trong lòng ta bỗng chốc tan biến.
Ta vô lực nhếch môi, hiện ra một nụ cười cay đắng:
“Được, ta đồng ý.”
8
Hôn sự giữa ta và Tạ Trinh được hủy bỏ một cách thuận lợi.
Tuy lão phu nhân họ Tạ chẳng ưa gì Oanh Oanh, nhưng cũng tuyệt không muốn vì phủ Ngụy mà gánh lấy khoản nợ một trăm vạn lượng kia.
Huống hồ thương nhân như ta vốn dĩ cũng không xứng với thế gia quyền quý.