1
Thân thể của mẫu thân đã lạnh toát trong vòng tay ta.
Ta là nữ nhi được bà thương yêu nhất.
Nên khi thấy Chu Hạc vung kiếm đâ/m tới, bà chẳng nghĩ ngợi gì, đã lao đến chắn trước mặt ta.
Đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, bà vẫn còn khóc, nghẹn ngào nói rằng: “Không bảo vệ được con, là lỗi của mẫu thân…”
“Giờ ngươi thỏa mãn rồi chứ?”
Ta nhìn Chu Hạc bằng ánh mắt tro tàn lạnh lẽo, xung quanh là biển má/u đỏ ngầu, đều là thân nhân của ta, người của Mạnh gia.
Thi thể của phụ thân, của các ca ca, bị hắn rút cạn má/u, treo ngược trước cổng lớn rồi dùng roi vọt quậ/t ná/t, thị chúng cảnh cáo.
Mạnh thị nhất tộc là danh môn thế gia từng hưng thịnh suốt ba trăm năm ở Trường An nhưng đã bị hắn tà/n sá/t chỉ trong một đêm, sạch sẽ không sót một người.
Chu Hạc đi đến trước mặt ta, bên môi mang theo nụ cười đắc ý:
“Mạnh Vãn, bị quyền thế chà đạp, mùi vị thế nào? Dễ chịu không?”
“Tám năm trước, ngươi bày mưu khiến A Chỉ bị ép phải rời đi, ngươi có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”
Miệng ta tanh nồng mùi má/u, răng lẫn với mùi má/u gỉ sắt, ta cười đến rớm lệ:
“Chỉ vì nàng ta thôi sao? Chỉ vì một Tạ Yên Chỉ mà ngươi diệt sạch ba trăm nhân khẩu Mạnh gia, đến cả những đứa trẻ còn chưa kịp lớn cũng không tha sao?”
“Chu Hạc, ngươi không phải là người.”
“Nếu không cam lòng, giế//t ta là được rồi, vì sao lại phải kéo cả gia tộc ta chôn theo?”
“Ta từng làm gì có lỗi với ngươi?”
“Làm vợ tám năm, ta hầu hạ mẹ chồng, thay ngươi tiếp đãi khách khứa, là nội trợ hiền lương được cả Trường An khen ngợi.”
“Phụ thân, huynh trưởng nhà ta hết lòng nâng đỡ, mới giúp ngươi tuổi trẻ mà ngồi lên chức Thừa tướng, địa vị chỉ dưới một người, trên vạn người.”
“Thế mà, chỉ vì một phong thư giả do ngươi tự tay ngụy tạo, vu cáo Mạnh thị cấu kết ngoại bang, mưu đồ tạo phản.”
“Hoàng đế ban chiếu tru di cửu tộc, ngươi lại chủ động xin lĩnh thánh chỉ chém đầu.”
“Thiên hạ khen Chu Hạc ngươi “đại nghĩa diệt thân”, lại cố tình quên mất ngươi giẫm lên xương cốt của Mạnh gia mới bước được lên cao như thế.”
“Chu Hạc, ta nguyền rủa ngươi chế/t không toàn thây…”
Ta còn chưa dứt lời, hắn đã vung kiếm rạc//h ngang cổ họng ta.
Má/u tươi tuôn ra xối xả như mưa má/u nhuộm đỏ cả tầm mắt.
Ta ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo, đôi mắt lặng lẽ khép lại, phản chiếu gương mặt tím ngắt của mẫu thân.
Mẫu thân… Chờ con một lát.
Dưới hoàng tuyền tối tăm, để con nắm tay mẫu thân mà đi.
2
“Vãn Vãn, con làm sao vậy?”
Ta mở mắt ra, đập vào mắt là gương mặt lo lắng của mẫu thân.
Nước mắt suýt nữa rơi xuống.
Mẫu thân hoảng hốt, vội vã nắm lấy tay ta: “Con sao thế? Mắt đỏ hoe cả rồi, có chỗ nào không thoải mái sao?”
Ta lắc đầu, nhào vào lòng bà, ôm thật chặt lấy vòng tay ấm áp ấy.
“Mẫu thân… Con nhớ ngườilắm…”
Tốt quá rồi… Không có má/u lạnh tanh, cũng không có xá/c chế/t lạnh băng…
Mẫu thân vẫn còn sống, vẫn đứng trước mặt ta, nguyên vẹn và dịu dàng như xưa.
Mẫu thân khẽ trách yêu: “Lớn thế này rồi, còn thích làm nũng.”
Miệng thì trách ta nhưng tay lại càng ôm ta chặt hơn, không chịu buông.
Lúc ấy, một nha hoàn hớt hải chạy tới, cúi người thấp giọng nói bên tai mẫu thân: “Phu nhân không xong rồi, bên kia xảy ra chuyện!”
“Ầm” Một tiếng nổ vang lên trong đầu ta.
Ký ức như sóng lớn ập tới.
Năm ta mười lăm, là năm vừa mới cập kê. Mùa xuân năm đó, Trưởng công chúa mở tiệc xuân, mời các phu nhân và tiểu thư trong kinh thành đến dự.
Trong số đó có cả Tạ Yên Chỉ.
Nàng ta vốn là biểu muội xa nơi nông thôn của Chu gia, trước đây từng có vài năm làm thanh mai trúc mã với Chu Hạc.
Cha mẹ mất sớm nên đến kinh thành nương nhờ Chu gia.
Chu Hạc thương nàng có thân thế đáng thương nên thường xuyên dẫn nàng tham dự các buổi tụ hội của giới danh môn quý tộc.
Tạ Yên Chỉ là người có vẻ ngoài thanh lãnh, ít nói ít cười.
Nhưng mỗi khi mở miệng trò chuyện với chúng ta, lời nào lời nấy đều châm chọc mỉa mai.
Nàng chê chúng ta là tiểu thư nhà giàu quen sống xa hoa, không biết dân gian khổ cực.
Ta nghe những lời đó chỉ thấy nực cười.