Tôi cúi đầu nhìn tấm đệm quỳ dưới chân.
Xung quanh là tiếng bàn tán rôm rả của đám người hóng chuyện.
“Dù có xinh đẹp, học đại học thì đã sao? Muốn gả vào nhà họ Từ, thì phải quỳ lạy cả nhà tôi trước đã.”
“Đám gái thành phố mềm yếu này, vào cửa là phải dằn mặt, không thì không dạy nổi đâu.”
“Phải đấy, cho nó sợ ngay từ đầu, sau này bảo gì nó mới nghe lời.”
Bọn họ nghĩ tôi không hiểu tiếng địa phương, hoặc cố tình nói lớn cho tôi nghe thấy.
Mẹ của Từ Thân giục:
“Chỉ có bảy mươi sáu người thôi, mỗi người quỳ ba lạy, nhanh lên, làm cho xong.”
Chuyện không phải ở việc quỳ có mệt hay không, mà ở mục đích ẩn sau hành động đó.
Tôi quay đầu nhìn Từ Thân.
“Tiểu Mẫn,” anh ta nhíu mày, “Đây là quy củ nhà anh. Quỳ rồi mới được tính là người nhà họ Từ.”
Tôi bật cười vì tức, nói lớn:
“Được thôi!”
Từ Thân lập tức mừng rỡ:
“Anh biết ngay là Tiểu Mẫn hiểu chuyện mà!”
Tôi hất tay anh ta ra, tiếp lời:
“Hôm nay tôi quỳ lạy họ hàng nhà anh, ba ngày nữa bên nhà tôi làm tiệc cưới, anh cũng phải quỳ lạy họ hàng nhà tôi.”
“Nhà tôi cũng không đông lắm, chỉ khoảng bảy tám chục người thôi.”
Mặt Từ Thân lập tức biến sắc, mẹ anh ta nhảy dựng lên:
“Cô nói bậy cái gì đấy? Cô gả vào nhà họ Từ, là phải quỳ lạy để chúng tôi chấp nhận. Từ Thân đến nhà cô là rể quý, các người phải cung phụng nó như thượng khách, sao lại phải quỳ lạy?”
Những người xung quanh gật gù phụ họa.
“Vậy thì tôi khỏi quỳ.”
“Không quỳ thì hủy hôn đi!” – bố Từ Thân đập bàn – “Chưa cưới mà đã ngông cuồng thế này, đúng là đại họa rước vào cửa!”
Tôi nhướng mày hỏi Từ Thân:
“Anh nghĩ sao?”
Anh ta cũng không vui vẻ gì:
“Em không quỳ là không nể mặt cha mẹ anh. Cưới xin gì nữa?”
“Tiểu Mẫn, đừng làm loạn nữa, vì đám cưới này anh đã mệt mỏi lắm rồi…”
Cơn giận dâng lên ngùn ngụt, vừa hay Từ Thân lại tự đưa mặt tới gần.
Tôi không khách khí, giơ tay tát thẳng mặt anh ta một cái trời giáng.
“Mặt mũi cha mẹ anh thì có gì ghê gớm? Nói trắng ra, nếu không vì cưới anh, họ chỉ là những người xa lạ, tôi đi ngang qua cũng chẳng buồn liếc.”
“Tôi lặn lội từ xa tới đây, còn anh thì sao? Chỉ cần nhấc mồm gọi vài cuộc điện thoại, dựng mấy cái bàn, thế là mệt lắm à? Mệt mồm đấy hả?”
“Cưới kiểu này, không cưới cũng chẳng sao!”
Từ Thân ôm má, không tin nổi nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu rực lửa.
“Lâm Mẫn, em quá đáng quá rồi!”
Mẹ anh ta lao đến xem mặt con trai, rồi trừng mắt nhìn tôi:
“Gả chồng thì phải theo chồng, cô không biết điều chút nào! Nhà cô dạy cô
kiểu gì vậy? Dám đánh cả đàn ông rồi!”
Bố Từ Thân mặt mày sầm sì, hùa theo:
“Loại phụ nữ thế này nhà họ Từ chúng tôi không chứa nổi! Còn chưa cưới đã dám đánh chồng, sau này còn muốn trèo đầu cưỡi cổ chắc?”
Họ hàng bạn bè của họ Từ cũng hùa vào như đang xem kịch:
“Phải đấy, loại đàn bà này không lấy được đâu. Ngày xưa mà đánh chồng thì phải bị đánh cho què rồi!”
“Nhìn đã thấy gian trá, cưới về chỉ tổ rước họa vào nhà.”
“Gái thành phố được nuông chiều nên mới thế, không biết trời cao đất dày là gì!”
Tôi khoanh tay, quét mắt nhìn một vòng.
“Các người là cái thá gì mà dám chê tôi không có giáo dục? Người có giáo dục mà lại bắt người ta quỳ lạy à?”
“Làng họ Từ các người là hoàng tộc chắc? Có ngai vàng nào cần kế vị không?”
“Cái nơi nghèo rớt mồng tơi, nuôi một đứa học đại học còn suýt không nổi, giữ khư khư ba gian nhà cũ với năm mẫu đất, ngay cả tiền cưới con trai cũng do nhà tôi chi!”
“Các người ăn uống tiệc cưới do nhà tôi bỏ tiền ra, rồi quay lại mắng tôi là vô học? Đúng là nơi nghèo sinh ác, trong làng có nổi cái gương nào để soi mặt mình không?”
Tôi quay lại nhìn cha mẹ Từ Thân, cười khẩy.
“Dù sao thì cũng là con trai ruột các người. Dù là thứ bỏ đi, vẫn là rồng quý của núi rừng các người.”
“Có lẽ các người chưa từng bước chân ra thành phố, nên không biết, loại người như Từ Thân – được nhà tôi cho ăn, cho mặc – thì ngoài kia có đầy!”
“Con gà sống nhờ vào cám nhà tôi, giờ lại quay ra mổ tay người nuôi nó?”
“Mà cũng đúng thôi, cha mẹ như nào, sinh ra con như vậy. Ếch giếng thì đẻ sao ra được phượng hoàng?”
Cha mẹ Từ Thân bị tôi nói đến mức mặt mày tím tái, lắp bắp mãi không thành câu.
Dĩ nhiên rồi, vừa hẹp hòi vừa vụng về, có gì mà phản bác nổi.
Từ Thân vẫn tự tin vào việc mình có chút học thức, còn dám nói:
“Lâm Mẫn, em được bố mẹ chiều hư rồi, đây là dịp gì mà em ăn nói như thế?”
“Em sỉ nhục bố mẹ và người thân của anh, anh tuyệt đối không cưới em!”
Tôi bật cười như nghe chuyện cười:
“Vậy thì cảm ơn tổ tiên nhà anh mười tám đời. Nếu thật sự gả vào cái nhà này, ngày ngày phải đối mặt với đám thân thích mặt mốc như vậy, đúng là ông trời giáng tội tôi thật.”