“Dân làng đâu, kéo nó xuống đây, tao phải dạy lại cái miệng mất dạy đó!”
Vài người thật sự tiến lại định mở cửa xe, có người còn thò tay vào định túm tóc tôi lôi ra ngoài.
Tôi đâu phải loại ngồi yên chịu trận, gỡ cây trâm cài đầu, ai nhào tới tôi đâm người đó.
Tài xế và anh quay phim cũng nổi đóa, hét lên:
“Mấy người còn biết pháp luật là gì không? Đây là hành vi phạm pháp, bị bắt đi tù hết đấy!”
“Còn nữa, người ta chưa cưới mà ép người ta quỳ lạy? Ai tỉnh táo mà chịu cưới về cái làng này? Vậy mà còn dám ra chặn đường?”
Hai anh đều cao to, nói xong đám đông cũng bớt hung hăng.
Nhưng mẹ Từ thì như điên:
“Ui giời, là ai không kéo khóa quần mà thả hai con chó này ra đây thế? Chuyện nhà họ Từ mà mấy người lắm mồm cái gì?”
“Lâm Mẫn, con tiện nhân, xuống xe ngay! Không đền tiền, hôm nay đừng mong rời đi!”
Hai anh kia tức đến bật chửi thẳng, lời lẽ thô tục khiến mẹ Từ gào thét điên loạn.
Khung cảnh hỗn loạn, cô bé thợ trang điểm ngồi phía sau sợ đến xanh mặt, run bần bật.
Tôi thì đã gọi cảnh sát từ lúc nãy rồi.
Chờ đến khi công an tới, tất cả chúng tôi đều bị đưa về đồn lấy lời khai.
“Tôi là người gọi cảnh sát.”
Tại đồn, tôi thẳng thắn nói:
“Họ đánh hội đồng tôi, sỉ nhục danh dự cá nhân tôi, còn định giam giữ tôi trái pháp luật. Nhiều người còn cầm hung khí, ý đồ rất rõ ràng.”
Khi cảnh sát bắt đầu thẩm vấn mẹ Từ, bà ta lại không hề lúng túng như tôi tưởng.
“Cảnh sát à, con nhỏ này lừa gạt nhà tôi, nói cưới rồi lại không cưới. Anh xem, rõ ràng là lừa cưới, lừa tiền sính lễ chứ còn gì?”
“Chúng tôi đâu có muốn giữ nó lại, chỉ muốn nó trả lại sính lễ rồi đi. Đó vốn là tiền của nhà tôi, yêu cầu như vậy có quá đáng gì đâu?”
Bà ta nói rành rọt, lớp lang, không giống kiểu đầu óc heo như tôi vẫn nghĩ.
Rõ ràng, trước khi ra chặn xe, đã có người đứng sau chỉ bài.
Từ Thân, tôi trước đây làm sao mà không nhận ra, anh – một người nhìn thì ôn hòa, thực chất lại có trái tim thối nát đến mức đó?
Nhưng đồ giả thì mãi mãi cũng không thể thành thật.
Tôi rút điện thoại, đưa cho cảnh sát xem tài sản của mình: hai căn hộ cao cấp trong nội thành A, và hai chiếc xe mỗi chiếc trị giá trên năm trăm triệu.
“Anh có thể kiểm tra toàn bộ luồng tiền giữa tôi và nhà họ. Tôi chưa từng nhận bất cứ thứ gì gọi là sính lễ, thứ duy nhất tôi giữ là chiếc vòng tay này – quà cưới tượng trưng.”
Tôi tháo vòng, tiện tay ném trước mặt mẹ Từ:
“Cảnh sát, nói tôi không phải giàu có gì cho cam, nhưng anh nghĩ tôi phải vượt núi băng rừng về đây, chỉ để lừa một cái vòng mười hai triệu à?”
Mẹ Từ chết sững, mắt láo liên đảo quanh, rõ ràng đang cuống.
Từ Thân không phải Gia Cát Lượng, dạy cho bà ta vài câu thoại cũng chỉ đến thế là cùng.
“Dù sao… dù sao cô ấy cũng đã nhận tiền cưới rồi! Hơn cả trăm triệu đấy chứ, số tiền đó không nhỏ, nhất định phải trả lại cho chúng tôi!”
Nghe vậy mà tôi muốn ói.
“Thế thì phiền nhà anh đưa ra bằng chứng. Nếu nói suông mà thành, giờ tôi cũng tuyên bố Nhà Trắng là của tôi luôn đi?”
“Muốn kiếm sống bằng cách tống tiền thì cả nhà anh dọn hết ra giữa quốc lộ mà dựng sạp đi!”
Không đấu lý lại, mẹ Từ tức đến mặt mũi méo xệch, nghiến răng ken két mãi cũng chỉ gắt được một chữ:
“Cô!”
Đến đây, cảnh sát cũng đã nắm được toàn bộ sự việc. Sau khi thu thập đầy đủ lời khai và chứng cứ, họ tiến hành cảnh cáo, đồng thời thông báo rằng mẹ Từ có khả năng bị truy tố vì cố ý gây thương tích, vu khống, và cưỡng ép tài sản.
Muốn nhẹ tội, chỉ có một cách: phải được tôi – người bị hại – tha thứ.
Tù hay cúi đầu, lựa chọn rất đơn giản.
Thế là người đàn bà chua ngoa ấy đứng trước mặt tôi, ánh mắt miễn cưỡng nhưng miệng vẫn phải gượng cười nịnh bợ, khom lưng cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi cô, là chúng tôi sai, làm cô phải chịu ấm ức!”
“Sau này tôi không dám nữa đâu. Cô à, nghĩ tình cô với Từ Thân yêu nhau bao năm rồi, tha cho tôi một lần, được không?”
Sau này? Cả đời này tôi chẳng muốn dính dáng đến bất cứ ai trong cái làng Từ Gia kia nữa.
Nhưng tôi vẫn sẽ “tha thứ”.
Vì thương tích tôi không nặng, còn những hành vi kia cũng chưa gây hậu quả nghiêm trọng, cho dù kiện tụng thật thì bà ta nhiều lắm chỉ bị giam vài hôm là thả.
Thế thì còn quá nhẹ nhàng, quá tiện nghi cho cái gia đình đó.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt bà ta: