1.
Lệ Hàn Xuyên không cho tôi cơ hội phản bác, đưa thẳng một tờ giấy hòa giải ra trước mặt tôi.
“Tiểu Tang, nghe lời đi, chuyện này kết thúc tại đây.”
Tôi siết chặt tờ hòa giải, không thể tin được mà nhìn chằm chằm Lệ Hàn Xuyên.
“Anh muốn tôi hòa giải với người đã giế//t con chúng ta?”
“Tiểu Tang, năm đó khi anh bị người của hội Diệu Tinh bao vây, chính Thanh Hoan bất chấp bản thân bị đâ//m b/a nhá/t, liều mạng cứu anh ra ngoài.”
“Cha cô ấy là người thân duy nhất còn lại trên đời này. Đây là món nợ anh mắc cô ấy. Em là vợ anh, em nên hiểu chuyện một chút.”
Tôi lập tức xé nát tờ hòa giải.
“Lệ Hàn Xuyên, đó là con ruột của anh đấy! Anh có biết mình đang nói cái quái gì không?!”
“Tiểu Tang, đó chỉ là một ta//i nạ//n, cha Thanh Hoan không cố ý…”
“Ta//i nạ//n? Đại Bảo và Nhị Bảo đều bị gã//y xương toàn thân! Trong báo cáo pháp y ghi rõ ràng: trước khi chế//t, bọn trẻ bị xe chèn qua nhiều lần! Vậy mà anh bảo đó là ta/i nạ/n?”
“Còn nữa, năm đó vụ bao vây của hội Diệu Tinh rõ ràng là—”
Tôi còn chưa kịp nói hết lời,
thì Nguyễn Thanh Hoan đã đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt tôi, bật khóc nức nở.
“Chị ơi, em biết là lỗi của ba em, nhưng em chỉ còn lại ông ấy là người thân duy nhất trên đời. Em xin chị, tha cho ông ấy đi…”
“Nếu chị giận dữ đến mức muốn ai đó chế//t thay cho hai đứa nhỏ, thì để em chế//t thay.”
“Được thôi, tôi thành toàn cho cô.”
Tôi giơ khẩ//u sún//g lên, chuẩn bị bó/p c/ò.
“Đủ rồi!”
Lệ Hàn Xuyên chắn trước mặt Nguyễn Thanh Hoan, giật lấy khẩ//u sún//g trong tay tôi.
“Hạ Tang, chẳng lẽ trước giờ tôi quá nuông chiều em rồi sao?”
Theo lệnh anh ta, đám vệ sĩ nhanh chóng khống chế tôi.
Lệ Hàn Xuyên cẩn thận bế Nguyễn Thanh Hoan lên, ánh mắt nhìn tôi chỉ còn lại sự lạnh lùng xa cách.
“Thanh Hoan là người vô tội, là ân nhân của tôi. Tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương cô ấy!”
“Tôi đã lo xong quan hệ với bên côn/g a/n – kiể/m sá/t – tò/a á/n. Chỉ cần có chữ ký của tôi trên tờ hòa giải là có hiệu lực phá/p l/ý. Em không cần phí công nữa.”
“Phu nhân đang bệnh, đưa cô ấy về biệt thự cũ tĩnh dưỡng. Không có lệnh của tôi, không được phép ra ngoài.”
2.
Tôi bị Lệ Hàn Xuyên giam lỏng trong biệt thự cũ.
Bộ sưu tập thời trang mới của các tuần lễ thời trang lớn vẫn được chuyển đến phòng tôi đúng hẹn. Trang sức của các thương hiệu xa xỉ vẫn mặc sức cho tôi chọn lựa. Mọi thứ đều giống hệt như trước.
“Chị dâu, hay là chị cứ mềm mỏng một chút đi. Bọn em nhìn ra được, trong lòng đại ca, người anh ấy thật sự để tâm vẫn là chị đấy.”
Người em nhỏ đứng trước cửa nhẹ giọng khuyên nhủ, đầy chân thành.
Tôi tính từng ngày, phiên tòa càng lúc càng gần.
“Được, anh gọi Lệ Hàn Xuyên về đây, tôi sẽ xin lỗi.”
Tối hôm đó, Lệ Hàn Xuyên trở về biệt thự cũ, trên người còn vương mùi nước hoa phụ nữ, nơi cổ và vai trái lộ rõ dấu hôn.
Cùng là phụ nữ, tôi thừa hiểu đó là lời tuyên chiến, là màn khoe khoang của Nguyễn Thanh Hoan.
“A Tang, dù có xảy ra chuyện gì, em vĩnh viễn vẫn là vợ anh. Người dưới cũng vĩnh viễn chỉ nhận mình em là chị dâu.”
Lệ Hàn Xuyên ôm chặt tôi vào lòng, khẽ hít lấy mùi hương nơi cổ tôi.
“Vậy sao?”
Tôi giả vờ ngoan ngoãn, đẩy Lệ Hàn Xuyên ngã xuống giường.
“Đợi em một chút, em chuẩn bị cho anh một bất ngờ.”
Tôi rời khỏi phòng, khóa chặt cửa từ bên ngoài bằng xích sắt, rồi nhanh chóng lái xe rời khỏi biệt thự cũ.
Tôi lao thẳng đến văn phòng luật sư, nhưng câu trả lời tôi nhận được vẫn y hệt như trước:
“Phu nhân Lệ, Lệ tiên sinh đã nhắn trước rồi. Nếu tôi nhận vụ này, cả nhà tôi sẽ bị dìm xuống sông.”
Tôi định liên hệ luật sư nước ngoài.