Ánh mắt thẩm phán quét khắp phòng xét xử.
“Tiểu Tang, đừng quên mẹ em vẫn đang chờ ở viện dưỡng lão.”
Giọng Lệ Hàn Xuyên hạ thấp, trong tay là đoạn clip giám sát mẹ tôi ở viện.
Trong video, mẹ tôi đeo mặt nạ dưỡng khí nằm trên giường, ôm chặt hai con búp bê, lẩm bẩm nói đó là quà dành cho hai đứa cháu ngoại.
Cơ thể tôi run lên, mắt đỏ hoe.
“Tôi… không có ý kiến.”
“Ngoan, đây mới là vợ của anh. Yên tâm, tối nay anh sẽ cùng em đến viện dưỡng lão thăm bà, không để bà lo lắng.”
Phiên tòa kết thúc.
Cửa tòa án đã chật kín phóng viên và đám đông.
Vừa thấy tôi bước ra, các phóng viên lập tức giơ micro vây lại:
“Hạ Tang, lấy mạng con mình để tống tiền, cô làm vậy có xứng với danh nghĩa một người mẹ không?”
“Nghe nói trước đây cô từng bị người của hội Diệu Tinh bắ//t có//c. Chẳng bao lâu sau khi được cứu cô liền mang thai, hai đứa trẻ đó thật sự là con của Lệ tiên sinh sao?”
“Hay cha của bọn trẻ là người khác? Hoặc do hội Diệu Tinh quá đông, chính cô cũng không biết cha đứa bé là ai?”
Đèn flash chớp liên tục khiến tôi không mở nổi mắt.
Câu hỏi sau sắc nhọn hơn câu hỏi trước, như muốn mổ xẻ tôi ngay trước ống kính.
Tôi nhìn Lệ Hàn Xuyên, rõ ràng thấy trong mắt anh ta là chán ghét.
Tôi cười tự giễu.
Thì ra là vậy.
Năm đó để cứu anh ta, tôi tự rơi vào tay địch, để không bị làm nhục còn cắn lưỡi doạ chế//t. Vậy mà cuối cùng, anh ta chưa bao giờ tin tôi.
“Đương nhiên là thật, cũng chỉ có thứ má//u của mấy tên côn đồ mới sinh ra được đám chuyên tống tiền như cô thôi.”
Cha của Nguyễn Thanh Hoan bụng phệ, mặt đầy khinh bỉ đi tới, tiện tay ném một xấp tiền vào mặt tôi.
“Hàn Xuyên đã mua cho tôi xe mới, số tiền bồi thường này lão đây chẳng thèm. Cầm lấy mà mua cho hai đứa nhỏ kia cái hộp tro cốt chắc chắn hơn!”
Vừa thấy hung thủ, cơn giận trong lòng tôi không kìm được bùng lên.
Lưỡi dao găm từ tay áo cắt vào lòng bàn tay.
“Tiểu Tang, em định làm gì? Lập tức xin lỗi chú Nguyễn!”
“Lệ Hàn Xuyên, ông ta là kẻ giế//t hai đứa con chúng ta!”
“Lại không nghe lời rồi.”
Giọng Lệ Hàn Xuyên đầy đe dọa, video trên điện thoại cho thấy vệ sĩ nhà họ Lệ xông vào phòng bệnh, thô bạo rút ống thở của mẹ tôi.
“Đừng mà!”
“Quỳ xuống, xin lỗi.”
“Được, tôi quỳ…”
Tôi quỳ xuống trước mặt cha con Nguyễn Thanh Hoan, dập đầu thật mạnh.
“Xin lỗi, là tôi không dạy con nên người…”
Nguyễn Thanh Hoan từ từ bước lên, giả vờ thân thiết đỡ tôi, giọng ép xuống thật thấp:
“Chị ơi, người anh Hàn Xuyên yêu là em. Chị nhìn mình bây giờ xem, có giống một con chó không?”
5.
Rời tòa án, tôi lập tức bắt xe đến viện dưỡng lão.
“Nhanh lên, bệnh nhân thiếu oxy nghiêm trọng, mau đưa vào cấp cứu!”
Mẹ tôi nằm trên cáng, được đẩy gấp vào phòng cấp cứu.
Tôi hoảng hốt túm lấy áo y tá:
“Xảy ra chuyện gì, rốt cuộc đã có chuyện gì?”
“Ống thở của bệnh nhân bị người ta rút, thiếu oxy lâu, giờ đã xuất hiện ngạt não, phải phẫu thuật ngay. Nhưng bác sĩ của viện đã bị Lệ tiên sinh điều đi rồi.”