23 – Góc nhìn của Dung Kỳ
“Điện hạ, ba người Lý Dịch, Cố Thành, Từ Xướng đã được giam riêng theo lệnh ngài. Có cần thẩm vấn ngay không ạ?”
“Không cần. Tội chứng của bọn chúng, ta đã thu thập đủ rồi.”
“Lôi lưỡi chúng ra, bắt ký tên điểm chỉ.”
“Còn Lưu Xướng… móc mắt, chặt tay.”
“Còn nữa, phái người đến Giang Nam theo dõi Thẩm và Giang, chờ thời cơ thích hợp thì… chặt xác cho chó ăn.”
“Tuân lệnh, Điện hạ.”
24 – Sau khi thành hôn
Dung Kỳ đúng là giấu kỹ thật.
Ta và hắn thành thân đã ba năm, con cũng sinh được một đứa rồi.
Ấy vậy mà đến khi Thánh thượng băng hà, ta mới biết một sự thật động trời.
Phu quân ta… lại là con trai của tiên hoàng hậu!
Tiên hoàng hậu họ Dung.
Chỉ vì khi còn nhỏ bị phi tần hãm hại suýt chết, nên tiên hoàng lo sợ cho an nguy của hắn, đã âm thầm giao hắn cho phụ thân ta nuôi dạy.
Đến lúc tiên hoàng băng hà, những hoàng tử còn lại đều bị điều đi nơi khác.
Dung Kỳ không còn lựa chọn — đành phải đăng cơ làm vua.
Ta hoảng thật sự.
Ta vốn chỉ muốn cả đời ăn ăn uống uống, làm cá mặn nằm ngửa chờ ngày già đi.
Chứ nào có ai nói cho ta biết… ta phải làm mẫu nghi thiên hạ đâu?!
Hơn nữa, cứ nghĩ đến chuyện sau này còn phải tỏ vẻ rộng lượng, chủ động chọn tiểu thiếp vừa mắt cho Dung Kỳ, đầu ta liền đau như búa bổ.
Việc này… đâu phải người thường có thể làm nổi?
Vì thế ta lặng lẽ viết một phong hưu thư, rồi lén rời khỏi phủ.
Kết quả là — ta vừa rời khỏi không lâu, toàn kinh thành đã bị giới nghiêm.
Ta định rời đi bằng đường thủy, len lỏi theo đáy hào thành mà bơi ra ngoài.