3
“Huống hồ anh ấy là con riêng, tôi gả cho anh ấy, nhà họ Cảnh chính là chỗ dựa để anh đứng vững trong Thẩm gia, chắc chắn sẽ không để tôi chịu thiệt.”
Hiện giờ, Đổng Yên đã trở thành nhân vật được tâng bốc và săn đón trong giới, vô số người tranh nhau đến làm quen, kết nối quan hệ.
Dù gì cũng là cuộc liên hôn giữa hai tập đoàn lớn, nếu có cơ hội hợp tác, ai mà chẳng muốn leo thêm một bậc trong ngành?
Còn tôi thì chẳng rảnh bận tâm mấy chuyện đó, đang ở nước ngoài hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao.
Hôm nay là sinh nhật ông cụ Thẩm, Đổng Yên đặc biệt gửi thiệp mời cho tôi, còn gọi mấy cuộc điện thoại. Tôi không thể từ chối, đành đến dự.
Vừa bước chân qua cổng Thẩm gia, tất cả ánh mắt đã đổ dồn về phía tôi.
Tôi không hề tỏ ra lúng túng, mỉm cười đưa món quà trong tay cho quản gia Thẩm gia.
“Cảnh Đồng cũng đến sao? Chẳng phải người được chọn để liên hôn đã bị thay rồi à?”
“Cô chưa biết à? Lúc đó cậu Thẩm đổi người ngay tại chỗ, cô ấy giận quá nên chọn liên hôn với cậu con riêng nhà họ Thẩm.”
“Đến mức phải gả cho con riêng cũng quyết vào được Thẩm gia, đúng là cô Cảnh chơi lớn thật.”
Mọi người vẫn đang bàn tán thì Đổng Yên xuất hiện đầy phô trương, khoác tay Thẩm Sách bước ra.
Không còn là vẻ dịu dàng khiêm nhường như trước, hôm nay cô ta mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp, đeo đầy trang sức cầu kỳ và đắt đỏ, khiến cả người trông lấp lánh nhưng lại hơi phô trương, thiếu tinh tế.
Thấy tôi có mặt, cô ta bước tới, giả vờ thân thiết định khoác tay tôi.
“Chị à, hai chị em mình cùng gả vào Thẩm gia đúng là quá tuyệt vời luôn, nể tình chị em, em nhất định sẽ bảo anh Sách nâng đỡ chồng chị nhiều hơn.”
Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng. Đến nước này rồi, cô ta vẫn nghĩ điều tôi bận tâm chỉ là được gả vào Thẩm gia.
Thẩm Sách cũng nghĩ vậy. Trong mắt hắn, tôi vì muốn vào Thẩm gia mà không từ thủ đoạn, đến mức hắn nhìn tôi cứ như thể nhìn thấy thứ dơ bẩn nào đó.
Tôi chẳng buồn đôi co với hai người này, xoay người định rời đi thì bỗng nhìn thấy trên cổ tay Đổng Yên có đeo một đôi vòng ngọc màu sắc cực kỳ đẹp.
Đây là vòng ngọc truyền đời của Thẩm gia, trước giờ vẫn do ông cụ giữ gìn. Tôi không ngờ lại thấy nó trên tay Đổng Yên. Có lẽ vì trên tay cô ta đeo ba bốn chiếc vòng cùng lúc nên tôi mới không nhận ra từ đầu.
Người kế thừa Thẩm gia còn chưa chính thức được chỉ định, sao chiếc vòng này lại ở trên tay cô ta?
Tôi chỉ vào cổ tay Đổng Yên, ánh mắt mang theo dò xét.
“Chiếc vòng này từ đâu ra?”
Ánh mắt Thẩm Sách lóe lên một tia chột dạ, còn Đổng Yên thì nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng, khuôn mặt đầy tủi thân.
“Chị à, chiếc vòng này trước đây là chuẩn bị cho chị. Nhưng giờ người cưới anh Sách là em, nên đương nhiên nó thuộc về em.”
Thẩm Sách cũng gật đầu đầy đắc ý. Trong mắt hắn, chuyện mình là người kế thừa Thẩm gia đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, đưa chiếc vòng cho người yêu đeo trước cũng chẳng có gì quá đáng.
“Đây là vòng ngọc truyền đời của Thẩm gia, tôi muốn đưa cho ai đeo là quyền của tôi, liên quan gì đến cô?”
Nói xong, hắn còn đưa mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, sau đó lùi lại một bước, giọng lộ rõ sự ghê tởm:
“Cô đừng mơ dùng mấy chiêu trò như vậy để bám lấy tôi. Tôi sẽ không bao giờ thích cô đâu, trong lòng tôi chỉ có một mình Yên Yên.”
Giọng hắn không hề nhỏ, mấy ánh nhìn xung quanh lập tức dồn cả về phía tôi.
“Bình thường trông Cảnh Đồng có vẻ cao ngạo lắm, ai ngờ cũng vì muốn gả vào Thẩm gia mà đến cả em rể tương lai cũng muốn giành.”
“Người ta tình cảm mặn nồng như thế, cô ấy còn cố bám lấy làm gì?”
Đổng Yên đỏ mặt, giả vờ e thẹn giơ tay đấm nhẹ vào vai Thẩm Sách.
“Anh đừng nói chị như thế, sau này chị cũng về làm dâu nhà mình, anh phải giúp đỡ họ nhiều một chút đó.”
Thẩm Sách nhìn tôi một cái, rồi vuốt má Đổng Yên đầy cưng chiều:
“Được rồi, nể mặt em nên tôi không chấp. Nhưng nếu cô còn có ý đồ gì với tôi, đừng trách tôi không khách sáo.”
Hai người còn đang diễn cảnh tình chàng ý thiếp thì một giọng nói vang lên phía sau họ:
“Vợ tôi thì có lý do gì phải có ý đồ với cậu?”
“Thẩm Sách, cậu nói chuyện với chị dâu tương lai như vậy, không thấy quá bất lịch sự à?”
4
Thẩm Tư đỡ ông cụ Thẩm từ cổng bước vào, khóe môi mang theo nụ cười nhạt, ánh mắt nhìn Thẩm Sách lại lộ rõ vẻ khiêu khích.
Ông cụ liếc nhìn chiếc vòng ngọc trên tay Đổng Yên, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Ai cho cô đeo? Tháo ra.”
Không cần giận dữ, giọng nói của ông cụ đã đủ khiến người khác sợ hãi. Đổng Yên hoảng hốt, lập tức tháo vòng ra, mặt mày tái nhợt.