Cô lừa thiên hạ được chứ đừng tự lừa mình!"
Tôi quay sang mẹ Hồ Đạt, giọng điệu chậm rãi:
"Hồ Đạt không có khả năng sinh sản, cô ta mang thai con ai vậy?"
Câu nói vừa dứt, sắc mặt Lý Mẫn lập tức trắng bệch.
Mẹ Hồ Đạt giận dữ nhào tới, chỉ tay vào tôi:
"Ngậm máu phun người! Rõ ràng là cô không sinh được, còn dám vu oan cho con trai tôi?"
Tôi khẽ cười, móc từ trong túi ra hai tờ giấy xét nghiệm:
"Đây là kết quả khám sức khỏe sinh sản của tôi và Hồ Đạt.
Trắng đen rõ ràng, ai có vấn đề tự nhìn."
Lúc trước, vì mãi không có con, tôi và Hồ Đạt từng cùng đi khám.
Hôm đó chính tôi cầm kết quả về, cũng từng rất kinh ngạc, nhưng vì không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta nên đã giấu nhẹm.
Bấy giờ Hồ Đạt còn ôm tôi dỗ dành:
"Không có con cũng chẳng sao, chúng ta cứ sống vui vẻ bên nhau thôi, không cần thêm ai hết."
Tôi đã từng cảm động vì những lời nói dối ấy.
Cũng từng nghĩ rằng, không cần biết ai có vấn đề, chỉ cần yêu nhau là đủ.
Vì muốn giữ thể diện đàn ông rẻ mạt cho hắn, tôi đã nhẫn nhịn không phản bác khi bị người ta mắng mỏ, chửi rủa.
Tôi luôn đứng ra gánh thay hắn, chịu đủ áp lực từ bốn phương tám hướng.
Nhưng giờ nghĩ lại, mới thấy từ đầu hắn đã mặc định người vô sinh là tôi, mới giả vờ an ủi, mới đưa ra những lời hứa hẹn đó.
Tôi cắn răng bảo vệ lòng tự trọng lố bịch của hắn, còn hắn thì đè đầu tôi mà giày xéo.
Miệng thì nói không sao, quay lưng đã ôm ấp Lý Mẫn.
Lý Mẫn thì chỉ hận không nhanh chóng có thai để đuổi tôi ra khỏi nhà, chiếm vị trí chính thất.
Nhìn tờ giấy xét nghiệm trong tay tôi, ánh mắt Lý Mẫn từ kiêu căng ngạo mạn bỗng chốc trở nên né tránh.
Mẹ Hồ Đạt lập tức giật lấy tờ giấy xét nghiệm, đưa cho ba Hồ Đạt:
"Ông già, mau xem đi!"
Ba Hồ Đạt đeo kính lão, cẩn thận đọc kỹ, một lúc sau lúng túng nói:
"Trên này ghi rõ, Hồ Đạt bị tinh trùng yếu."
Mẹ Hồ Đạt lập tức quay sang Lý Mẫn, vung tay tát thẳng một cái vào mặt cô ta, mắng như tát nước:
"Mày chửa hoang con ai hả? Dám lừa bà!"
Lý Mẫn bị đánh đến ngẩn người, ôm mặt đỏ bừng, nhưng vẫn cố chối:
"Yếu tinh thì chưa chắc không sinh được! Đứa bé đúng là của Hồ Đạt mà!"
Cô ta nghĩ Hồ Đạt đã hóa thành tro, chết không đối chứng, chỉ cần kiên trì chối cãi thì chẳng ai làm gì được.
Nhưng tôi sao có thể để cô ta đắc ý?
Tôi mỉm cười hỏi ngược lại:
"Vậy cô có dám làm giám định huyết thống không?
Hồ Đạt tuy đã hỏa táng, nhưng lúc khám nghiệm tử thi, pháp y đã lưu mẫu."
Nghe vậy, sắc mặt Lý Mẫn tái mét, không dám hó hé.
Mẹ Hồ Đạt nhìn thế cũng hiểu ra.
Bà ta tức đến lửa bốc lên đỉnh đầu, túm tóc Lý Mẫn giật mạnh, khiến cô ta đau đến kêu la thất thanh.
Tôi đứng bên cạnh xem náo nhiệt, còn cố tình châm dầu vào lửa:
"Ôi chao, chẳng lẽ sợ rồi? Nếu Hồ Đạt biết mình bị cắm sừng, chắc xuống mồ cũng không nhắm mắt nổi!"
Mẹ Hồ Đạt nghe xong càng ra tay tàn bạo hơn.
Lý Mẫn chịu không nổi đòn, rốt cuộc cắn răng khai:
"Đứa bé là của em trai Hồ Đạt, tôi sẵn sàng làm xét nghiệm!"
Lúc này, cả tôi và ba mẹ Hồ Đạt đều câm nín.
Má ơi, nội bộ nhà các người loạn đến mức này à?!
Không ngờ vì muốn sớm có thai mà đá tôi ra ngoài, Lý Mẫn lại "nhanh trí" nhắm sang đứa em trai trẻ tuổi hơn.
Tôi suýt nữa vỗ tay khen: đúng là đầu óc linh hoạt!
Mẹ Hồ Đạt còn định đánh tiếp, nhưng nghĩ đến đứa bé trong bụng là cháu mình, tay lại do dự buông ra.
Song bà ta vẫn cảnh giác quát lên:
"Mai đi xét nghiệm cho bà! Nếu còn dám nói dối, bà xé nát cái miệng của mày!"
Lý Mẫn vội vàng nhân cơ hội chạy thoát, nép sang một bên.
Đúng lúc đó, cảnh sát gõ cửa.
Một cảnh sát lấy thẻ chứng minh ra, tiến lại hỏi:
"Ai báo án?"
Tôi bước lên trước, chỉ vào căn phòng:
"Là tôi, cảnh sát ạ. Tôi tố cáo ba người này xâm nhập gia cư bất hợp pháp!"
Nghe tôi nói, cả ba người kia chết trân tại chỗ.
Mẹ Hồ Đạt đảo mắt, định lật kèo trước:
"Cảnh sát à, đây là nhà con trai tôi! Tôi ở đây là lẽ đương nhiên!"
Tôi lạnh lùng đáp:
"Sao bà không nói luôn với cảnh sát là mình phá khóa vào nhỉ?
Con trai bà chết rồi, bà không được tôi đồng ý mà tự tiện vào chiếm nhà, chính là vi phạm pháp luật."
Cảnh sát lập tức quay sang hỏi:
"Những gì cô ấy nói có đúng không?"
Mẹ Hồ Đạt ấp úng, không trả lời được.
Cảnh sát nghiêm giọng:
"Cho dù trước đây nhà này là của con trai bà, nhưng giờ muốn ở phải được người thừa kế đồng ý. Tự ý vào ở là xâm nhập bất hợp pháp."
Mẹ Hồ Đạt còn định ngụy biện:
"Ôi, tôi cũng chẳng còn chỗ nào đi, không lẽ để tôi – một bà già – lang thang ngoài đường?"
Tôi tốt bụng "nhắc nhở":