Khóe miệng bà ta giật giật:
"Con tiện nhân kia! Cô đừng có làm tuyệt đường người khác! Cô cứ chờ đấy, tôi nhất định sẽ lấy lại nhà cho con trai tôi!"
Tôi cười ha hả:
"Ôi bà già, nhà thì lấy lại không được đâu. Hay bà đốt một căn nhà giấy thật to gửi cho thằng con mình đi nhé!"
Rồi tôi còn tặng thêm một câu:
"Nhớ đốt căn to to ấy, để sau này cả nhà bà có đủ chỗ ở dưới đó!"
Mẹ Hồ Đạt tức đến mức suýt lao vào đánh tôi, bị đám nhân viên ngăn lại.
Tôi nhàn nhã đóng cửa, ngồi phịch xuống sofa lướt điện thoại.
Lướt lướt, tôi bỗng thấy Lý Mẫn đăng ảnh khoe giấy đăng ký kết hôn với Hồ Đạt em, kèm dòng chữ:
"Xin nhờ anh chăm sóc em cả quãng đời còn lại."
Tôi phì cười.
Lý Mẫn đúng là không kén chọn.
Hết yêu thằng cha đáng tuổi bố mình, giờ lại cặp với thằng lười suốt ngày lông bông.
Hồ Đạt em nhỏ hơn Hồ Đạt anh cả chục tuổi, ngang tuổi Lý Mẫn, sinh khi ba mẹ Hồ Đạt ngoài bốn mươi.
Từ nhỏ đã được nuông chiều thành thói, trộm cắp, ăn chơi hư hỏng cũng chẳng ai quản.
Với cái tính khí bốc đồng đó, sau này Lý Mẫn còn phải "chịu đựng" dài dài.
Tôi tiện tay thả like, chụp màn hình lưu lại.
Không lâu sau, vào một buổi trưa nắng đẹp, tôi nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Ba mẹ Hồ Đạt lại kiện tôi ra tòa, đòi chia tài sản, đặc biệt là căn nhà.
Hừ, còn chưa kịp tìm họ tính sổ, họ đã tự dâng xác đến!
Vậy thì nợ cũ nợ mới, tính gộp một thể!
Tôi lập tức nộp đơn phản tố:
Ngày xét xử, nguyên đơn – tức gia đình Hồ Đạt – ngồi kín bên nguyên đơn, cả luật sư của họ cũng tới đủ.
Mẹ Hồ Đạt ngồi cạnh luật sư, mặt đầy đắc ý.
Vừa thấy thẩm phán ngồi xuống, bà ta đã gào ầm:
"Ôi trời ơi! Đại nhân ơi, ngài phải làm chủ cho chúng tôi! Cái con đàn bà ác độc này, nhân lúc con trai tôi chết, chiếm mất nhà cửa, đuổi già cả như chúng tôi ra ngoài! Ngài phải phạt nó nặng cho con trai tôi dưới suối vàng được an ủi!"
Tiếng vừa dứt, thẩm phán mặt đầy vạch đen:
"Trật tự! Đây là tòa án, không phải triều đình!"
"Luật sư nguyên đơn, yêu cầu nhắc nhở thân chủ giữ đúng quy tắc!"
Luật sư đối phương đỏ mặt, cúi đầu khẽ nhắc nhở.
Mẹ Hồ Đạt hừ lạnh:
"Đòi mấy trăm vạn mà không cho tôi nói?"
Luật sư đối phương cố nhịn, thì thầm nửa ngày, bà ta mới chịu im lặng.
Tôi ngồi ở bị đơn, nhìn mà thật sự thấy... đồng cảm với đối phương.
"Ầm!"
Thẩm phán gõ búa, tuyên bố khai mạc phiên tòa.
Luật sư bên kia bắt đầu trình bày, bla bla một tràng dài, ý chính là:
Vì căn nhà thuộc tài sản chung vợ chồng, nên phải chia tài sản.
Ngay khi bên nguyên đơn vừa trình bày xong, luật sư phía tôi lập tức phản công:
"Xin yêu cầu nguyên đơn cung cấp bằng chứng cho việc căn nhà là tài sản chung của hai vợ chồng."
Mẹ Hồ Đạt vội vàng tranh lời:
"Giấy tờ nhà trong tay Trần Tâm! Nó không cho tôi xem!"
Thẩm phán nhíu mày:
"Chưa từng nhìn thấy giấy tờ, đã dám khẳng định là tài sản chung?"
Luật sư bên đối phương cứng họng, vô cùng lúng túng.
Muốn xem đúng không? Như ý các người.
Luật sư bên tôi rút ra cuốn sổ đỏ đỏ chói, lấp lánh ánh vàng, bên trên ghi rõ ràng chỉ một mình tên tôi.
Ông ấy đập một tiếng mạnh mẽ:
"Nguyên đơn không có cơ sở!"
"Ngôi nhà này do cha mẹ cô Trần Tâm mua bằng tiền riêng trước hôn nhân, đứng tên cô ấy, là tài sản cá nhân, bị đơn không có quyền phân chia!"
Mẹ Hồ Đạt không nhịn nổi nữa, chẳng buồn giữ gìn trật tự tòa, gào lên:
"Không thể nào! Con trai tôi nói căn nhà này là nó cùng con tiện nhân kia góp tiền mua!"
Tôi hừ lạnh:
"Cái mồm thối của Hồ Đạt, còn thiếu chuyện bịa đặt sao?"
Đối diện sự chất vấn của bà ta, luật sư bên tôi thẳng thừng rút ra một xấp tài liệu:
"Hợp đồng mua bán, hóa đơn thanh toán, ghi chép giao dịch, tất cả đều ở đây."
Bên kia lặng như tờ.
Im lặng đến độ ngột ngạt.
Mẹ Hồ Đạt tối sầm mặt mày, hai mắt như tối lại.
Luật sư đối phương cứng đờ không nói nổi câu nào.
Bà ta vẫn ngoan cố gào lên:
"Con trai tôi là giám đốc, thu nhập cả triệu mỗi năm, còn có chia cổ tức, sao lại không mua nổi nhà?"
Tôi đảo mắt:
"Có lương triệu đi chăng nữa cũng chỉ mới vài năm gần đây thôi. Nhà này, tôi đã mua từ lâu rồi!"
Bà ta tức điên, mắng loạn:
"Vậy tiền con trai tôi đi đâu hết? Chắc chắn là bị con tiện nhân cô nuốt mất rồi!"
Tôi làm ra vẻ ngạc nhiên:
"Ồ, tôi cũng thắc mắc lắm. Sau này kiểm tra ra mới biết, tiền đó đều được hắn chuyển hết cho bà và thằng con út mua nhà đấy!"
Tôi ra hiệu cho luật sư của mình.
Ông ấy lập tức nổ một tràng:
"Trong thời kỳ hôn nhân, Hồ Đạt đã nhiều lần tự ý chuyển nhượng tài sản chung."
"Tháng 9 năm XXXX, Hồ Đạt đã ba lần chuyển tổng cộng hai triệu cho mẹ ruột, để mua một căn biệt thự ở huyện XYZ."
Ha, chính là căn biệt thự mà bà ta suốt ngày khoe khoang ở quê kia kìa.
Giờ thì tốt rồi, biệt thự thành biệt… nhục.
"Tháng 12 cùng năm, Hồ Đạt lại hai lần chuyển 1,5 triệu cho em trai để làm tiền cọc mua nhà."
"Sau đó còn đều đặn trả góp hộ em trai mỗi tháng."
"Những khoản này đều là tài sản chung, chúng tôi có quyền yêu cầu truy thu."
"Vì Hồ Đạt tự ý chuyển tài sản chung, nên thân chủ của tôi có quyền yêu cầu phân chia tài sản có lợi hơn."
"Thêm nữa, Hồ Đạt ngoại tình trong hôn nhân, cũng là bên có lỗi, chúng tôi yêu cầu bồi thường tổn thất."
Luật sư bên tôi kinh nghiệm đầy mình, từng câu từng chữ đanh thép như búa bổ.
"Tổng cộng nguyên đơn phải hoàn trả cho bị đơn 2,95 triệu."
Nghe tới đây, mẹ Hồ Đạt gần như phát điên, nhảy dựng lên náo loạn giữa phiên tòa.
Ba bố con cũng ầm ỹ theo.
Nhưng thẩm phán đâu phải tay vừa, lập tức cho cảnh sát tư pháp áp chế trật tự.
Gia đình đó mới đành câm nín.
Mẹ Hồ Đạt nghẹn đỏ mặt, không làm gì được tôi, đành quay sang trút giận lên luật sư của mình:
"Mất mấy vạn thuê anh đánh kiện, rốt cuộc không những không đòi được đồng nào, còn phải đền ngược lại? Anh ăn hại vừa thôi!"
Tôi không khỏi thầm thương cảm cho tay luật sư kia.
Phiên tòa kết thúc, tôi thắng kiện toàn diện.
Trước khi ra khỏi tòa, mẹ Hồ Đạt còn nghiến răng nghiến lợi:
"Con đàn bà ác độc Trần Tâm! Cô sẽ phải nhận báo ứng!"
Tôi khinh bỉ liếc bà ta một cái:
"Bà nên lo cái báo ứng của mình trước đi!"
Bởi vì bà ta sắp phải nhận thêm một đòn trời giáng.
Tôi ngẩng cao đầu bước ra khỏi tòa án, lòng nhẹ bẫng.
Hồ Đạt nghèo mà sĩ diện.
Hắn nhiều lần thổi phồng với mẹ mình rằng căn nhà là hai vợ chồng cùng mua.
Vì không muốn tổn thương lòng tự tôn đáng thương của hắn, tôi im lặng giả vờ không biết.
Giờ nghĩ lại, thì ra hắn đã sớm nhắm tới căn nhà của tôi.
Thậm chí kết hôn với tôi, cũng chỉ vì biết tôi có nhà, có thể giúp hắn bớt phấn đấu cả chục năm.
Sau khi cưới, hắn còn không ít lần ngỏ ý muốn thêm tên vào sổ đỏ.