Phó Lẫm căn bản không phải không tin vào linh phù hòa thủy của Trương Vân Cảnh, mà là không thể chấp nhận phụ thân có bất kỳ sự lựa chọn nào ngoài hắn.
Cũng như hắn không thể chấp nhận ta – Mộ Chiêu Tuyết – có bất kỳ lựa chọn nào ngoài hắn.
“Mộ Chiêu Tuyết! Ta cho ngươi hai con đường!”
“Hoặc là bây giờ trước mặt phụ thân thừa nhận ngươi là kẻ lừa đảo, ta có thể cưới ngươi làm thiếp, cũng cho ngươi hưởng phú quý vinh hoa.”
“Nếu không, ngày mai ta sẽ đích thân đến phòng của đệ ta, vạch trần trò lừa bịp của ngươi trước mặt mọi người, khiến ngươi chết không có chỗ chôn!”
Nghe xong lời uy hiếp của hắn, lửa giận trong lòng ta bừng bừng nổi dậy.
Ta đỡ Di nương họ Lưu vẫn còn quỳ nơi đất dậy, bình tĩnh nói:
“Được, ta đồng ý gả cho Nhị công tử.”
Dứt lời, Di nương vội kéo tay ta định dẫn đến nơi ở của Nhị công tử.
Trước khi rời khỏi, thấy Tướng quân mặt mày ủ ê, ta không quên nhắc một câu:
“Hiện nay Quốc sư đang theo thánh giá tuần du, có thể mời người đến nghiệm trận pháp của Trương đạo trưởng.”
Lời còn chưa dứt, Trương Vân Cảnh đã lập tức buông lời châm chọc:
“Mộ cô nương xuất thân danh môn vọng tộc, không ngờ cũng học được trò châm ngòi sau rèm như nữ quyến hậu viện.”
“Lưu phu nhân, ta khuyên người nên suy xét kỹ càng. Nếu Mộ cô nương thật sự có thể giải chú, sao lại rơi vào phần của Nhị công tử?”
“Chẳng bằng nhân lúc còn kịp, tìm một người thật sự là nữ nhi họ Mộ thì hơn!”
Thì ra là chờ ta ở đây.
Chỉ là nàng ta tính sai một chuyện: Tướng quân đã đích thân đến cầu thân, sao có thể chưa điều tra rõ xuất thân của ta?
Quả nhiên, lời vừa dứt, sắc mặt Tướng quân lạnh đi, chất vấn:
“Ngươi nghi ngờ thân phận của Mộ cô nương, chẳng phải là nói bản tướng quân ta già rồi lú lẫn, chẳng biết nhìn người hay sao?”
Trương Vân Cảnh sắc mặt trắng bệch, hai chân mềm nhũn, suýt quỳ sụp xuống.
Phó Lẫm vội vàng đỡ nàng ta, tiến lên một bước:
“Vân Cảnh chỉ là nhanh mồm nhanh miệng, phụ thân không cần để tâm.”
“Hài nhi một lòng tin tưởng nàng, sớm đã xem nàng là thê tử của mình, phụ thân không cần mời Quốc sư nữa.”
“Hài nhi tin vào bản lĩnh của Vân Cảnh, nàng tuyệt đối sẽ không lừa ta.”
Tướng quân hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào.
Di nương họ Lưu nắm chặt tay ta, trừng mắt liếc Trương Vân Cảnh, cười nhạt:
“Trương đạo trưởng đạo hạnh vẫn còn non nớt, hạng người như cô nương ta gặp nhiều rồi.”
“Được cái miệng lưỡi lanh lợi, còn bản lĩnh thực sự thế nào, đành chờ đến mai rồi xem.”
“Chuyện của con trai ta và con dâu tương lai, không phiền cô phải lo.”
Trương Vân Cảnh lần này không dám mở miệng nữa, chỉ trừng mắt, thở gấp liên hồi.
Phó Lẫm thấy nàng ta bị đè đầu cưỡi cổ thì không chịu nổi, lạnh lùng nói:
“Lưu di nương, e là ngươi đã quên thân phận mình từ đâu mà có. Ngươi xuất thân lầu xanh, vì mang thai nên mới được đưa vào phủ.”
“Chuyện đệ đệ ta có thật sự là huyết mạch của phụ thân hay không, còn chưa rõ ràng đâu!”
“Nghiệt tử!”
Sắc mặt Tướng quân sa sầm, giơ tay liền muốn tát vào mặt Phó Lẫm.
Nào ngờ chưa kịp vung tay, Phó Lẫm đã toàn thân co giật, ngã vật xuống đất.
Trán hắn nóng rực, bất tỉnh nhân sự.
Mọi người trong sảnh kinh hãi hoảng loạn, chạy đi gọi y quan.
Mà ta thì chú ý đến… yết hầu trên cổ Phó Lẫm đang từ từ mờ đi.
Ta khẽ cười lạnh: “Xem ra linh phù hòa thủy của Trương đạo trưởng đã mất hiệu lực rồi?”
Tướng quân nghe thế, sắc mặt lập tức đại biến.
Một đám y quan chạy đến, loay hoay hồi lâu cũng chỉ biết lắc đầu thở dài.
Trương Vân Cảnh đứng một bên, hoảng loạn đến nỗi ánh mắt liên tục trốn tránh.
Tướng quân đang định hạ lệnh bắt Trương Vân Cảnh lại.
Nào ngờ đúng lúc ấy, Phó Lẫm đột ngột tỉnh lại.
Hắn nói mình chỉ thấy mệt mỏi nên ngất xỉu, rồi lập tức đứng dậy duỗi người:
“Hài nhi không những không việc gì, mà còn cảm thấy dương khí dồi dào, e rằng có thể cùng hổ tranh phong.”
Lúc này Phó Lẫm sắc mặt hồng nhuận, tay chân cứng cáp, nhìn qua đúng là không có gì bất thường.
Chỉ là tất cả y quan đều lộ vẻ khó xử, như có điều muốn nói mà không dám.
Ta cười nhạt:
“Ta khuyên ngươi, hãy tranh thủ mấy canh giờ cuối cùng tìm lại cách giải chú.”
“Nếu không, phủ Tướng quân sắp sửa có thêm một vị Đại tiểu thư rồi.”