Tiền sinh hoạt phí đã cạn sạch, tôi bị ép làm nô lệ cho ông anh trai mình.
Nhiệm vụ là đi lấy đồ ăn ngoài cho anh ấy, rồi lại đi học hộ.
Anh ấy chuyển tiền cho tôi, tôi còn phải ngọt nhạt nịnh nọt:
“Anh trai là tốt nhất~”
“Anh cho nhiều quá rồi, em tiêu không hết luôn ấy, anh thật hào phóng, em ngày càng yêu anh hơn rồi đó.”
Ánh mắt người bạn cùng phòng của anh trai nhìn tôi ngày càng kỳ lạ.
Cho đến khi tôi lướt thấy một bài đăng trên diễn đàn:
[Bạn cùng phòng của tôi vừa chia tay đã có người mới ngay lập tức, hơn nữa còn có nghi vấn thường xuyên dùng tiền bạc để sỉ nhục bạn gái.
[Tôi thực sự cảm thấy bất lực và đau lòng, xin hỏi tôi phải làm gì đây?]
…
Tôi đang nằm ngủ yên bình trên chiếc giường tầng nhỏ hẹp trong ký túc xá.
Bất thình lình bị tiếng chuông tin nhắn của ông anh làm cho giật mình tỉnh giấc.
[Tủ nhận đồ ăn cổng phía Đông số 2-11, lấy giúp anh cái túi đồ ăn.]
Vốn dĩ tôi đã có chứng gắt ngủ.
Bây giờ lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt.
Lại là cái giọng điệu sai bảo hống hách này, thật sự coi mình là ông tướng chắc!
[Cho em 100 tệ phí vận chuyển.]
Sắc mặt tôi thay đổi trong nháy mắt.
Còn gì để nói nữa đâu, có tiền là ông nội hết.
Tôi lập tức trả lời bằng giọng điệu nịnh bợ:
“Tuân lệnh anh trai yêu dấu~”
Dạo trước tôi lỡ tay mua sắm quá đà mấy chiếc váy xinh đẹp.
Sơ ý một chút mà đã tiêu sạch tiền sinh hoạt phí trước thời hạn.
Số tôi khổ đến mức sắp phải đi quay vlog “Sinh viên đại học tiêu 200 tệ sống sót qua một tháng như thế nào” rồi.
Chỉ còn lại con đường duy nhất.
Đó là làm nô lệ cho ông anh, kiếm chút tiền mồ hôi nước mắt đáng thương.
Tôi lập tức bật dậy.
Cưỡi chiếc xe điện mini vận chuyển đồ ăn với tốc độ 25kmh.
Đến dưới lầu ký túc xá nam, tôi lại hăng hái gửi tin nhắn cho anh trai:
[Báo cáo anh trai, bữa trưa tình yêu của anh đã được giao đến nơi, phiền anh xuống lầu nhận hàng ạ~]
Cái giọng điệu nịnh hót này, chính tôi gửi xong cũng không nhịn được mà muốn nôn khan mấy cái.
Người thiếu tiền đúng là không có lòng tự trọng mà (T.T).
Tưởng Thư Diệc trả lời:
[Lười dậy lắm, em mang trực tiếp lên phòng đi, phòng 302.]
Có mấy bậc cầu thang mà cũng không muốn đi! Đồ xấu xa! Đồ sâu lười!
Tôi ngập ngừng hỏi:
[Vào ký túc xá nam, như vậy không ổn lắm nhỉ?]
Tưởng Thư Diệc:
[Thêm 100 tệ nữa.]
[Ok, có mặt ngay!]
Tôi lén lút lẻn vào ký túc xá nam.
Rồi lại lén lút gõ cửa phòng 302.
“... Lại quên mang chìa khóa hả?
“Ơ, không phải chứ người anh em —— cậu là con gái à?”
Cánh cửa mở ra, tôi đột nhiên đập ngay vào mắt một gương mặt cực kỳ đẹp trai.
Làn da trắng lạnh, tóc mái rẽ ngôi nhẹ, đôi mắt phượng, đôi môi mỏng.
Cơ n.g.ự.c vạm vỡ, bên trên còn vương những giọt nước lấp lánh, có thể lờ mờ nhìn thấy...
Khoan đã!
Cái áo ba lỗ anh mặc quá rộng rồi, sao lại để lộ cả khe n.g.ự.c ra thế kia!
Mẹ anh nên mua cho anh một cái áo lót ôm sát mới đúng!
Tôi luống cuống đứng nhìn chằm chằm vào đại soái ca đang kinh hoàng chưa định thần lại.
Cả hai người mặt đều đỏ bừng như tôm luộc.
Anh hốt hoảng chạy nhanh vào trong phòng để mặc thêm áo khoác.
Tưởng Thư Diệc lười biếng kéo rèm giường ra:
“Ồ, em đến nhanh quá, anh chưa kịp nói với Quý Dục Xuyên.
“Cậu ấy vừa tập gym về xong, anh cứ tưởng hai đứa sẽ không đụng mặt nhau cơ.”
Hóa ra đây chính là anh chàng hot boy cùng phòng mà anh trai từng nhắc tới với tôi à.
Đúng là đẹp trai thật.
Tưởng Thư Diệc nửa nằm trên giường, ngoắc ngoắc tay với tôi:
“Đồ ăn đưa trực tiếp cho anh là được rồi.”
Sao mà lười thế không biết.
Có phải định bắt tôi đút tận miệng không đấy?
Tôi thầm đảo mắt trong lòng, nhưng sực nhớ đến việc chính.
Thế là tôi cười giả lả hỏi:
“Anh trai, vậy còn phí vận chuyển...”
Tưởng Thư Diệc tùy tiện bấm vài cái trên màn hình điện thoại:
“Chuyển rồi đó.
“Chỗ thừa coi như tiền boa cho em.”