Bạch nguyệt quang của chú nhỏ đã t s, ch đúng vào ngày tôi vừa trở về nhà.
Cả nhà ai nấy đều chỉ trích tôi, duy chỉ có chú là xoa đầu tôi bảo:
"Không phải lỗi của Đường Vãn, là do nội tâm Tô Lê Tuyết quá yếu đuối thôi."
Sau đó, tôi toại nguyện gả cho chú.
Đến năm thứ tám, cuối cùng tôi cũng mang thai.
Tôi vui mừng khôn xiết đưa tờ giấy xét nghiệm cho chú xem, trên mặt chú lộ ra nụ cười đã mất từ lâu.
Thế nhưng giây tiếp theo, một cơn đau kịch liệt ập đến.
Mzáu không ngừng tuôn ra từ thân dưới của tôi.
Lúc này tôi mới bừng tỉnh, chú đã hạ thuốc vào bát canh vừa đưa tôi uống.
Hóa ra chú luôn chờ đợi cái ch của tôi, hóa ra chú chưa từng tin tôi.
Thẩm Yến Hồi châm một điếu thuốc, lạnh lùng nhìn tôi: "Đừng diễn nữa, năm đó Lê Tuyết còn đau gấp vạn lần cô."
Cuối cùng, tôi ch vì băng huyết.
Mở mắt ra lần nữa, tôi của tuổi mười tám lại đứng trước cổng lớn Tô gia. Lần này, tôi quyết định thành toàn cho tất cả mọi người.01.
"Đại tiểu thư, cô... còn muốn đi vệ sinh không?"
Nghe thấy giọng nói của quản gia Lâm thúc, tôi mới thực sự nhận ra mình đã trùng sinh rồi. Tôi sực tỉnh, vội vàng lắc đầu:
"Không cần đâu, đi gặp cha mẹ luôn đi ạ."
Kiếp trước, vì vừa đến Tô gia nên tôi có chút căng thẳng, đã đề nghị Lâm thúc cho đi vệ sinh.
Trên đường quay lại, tôi đi lạc rồi tình cờ bắt gặp Tô Lê Tuyết trong bộ váy ngủ gợi cảm, đang ngồi trên đùi Thẩm Yến Hồi khi chú ấy đang trần trụi thân trên.
Tô Lê Tuyết và tôi đều giật mình.
Cô ấy sợ tôi sẽ đi mách lẻo khiến cô ấy bị đuổi khỏi Tô gia, nên ngay đêm đó đã nhảy từ tầng ba xuống.
Tôi cúi đầu đi sát theo Lâm thúc, thậm chí còn bước nhanh hơn.
Chỉ cần không đi ngang qua chỗ đó, Tô Lê Tuyết sẽ không t s nữa.
Nhưng tôi không ngờ, người tôi đụng mặt lại chính là Thẩm Yến Hồi.
Một tay chú ấy đút túi quần, chậm rãi nhả vòng khói, tay kia ấn mạnh lên vai tôi:
"Đến rồi à."
Hai chữ thôi mà như tiếng sấm nổ ngang tai.
Thẩm Yến Hồi là con nuôi của Thẩm gia, thủ đoạn tàn độc, khí chất cao quý nhưng lạnh lùng, cũng là chú út trên danh nghĩa của tôi.
Kiếp trước vào thời điểm này, là lần đầu tiên tôi và vị chú út này chính thức chạm mặt.
Khi đó chú ấy vừa từ nước ngoài về không lâu, mặc sơ mi quần tây chỉnh tề, chỉ gật đầu xã giao với đứa cháu gái vừa được nhận lại là tôi.
Ánh mắt nhạt nhẽo như thể nhìn một chậu cây mới thay ở góc tường.
Tuyệt đối không phải như bây giờ. Tuyệt đối không phải dùng ánh mắt phức tạp như thế này chằm chằm nhìn tôi.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết chặt, khiến tôi nghẹt thở ngay tức khắc.
Chú ấy cũng trùng sinh rồi.
Nhận thức này đập tan mọi sự bình tĩnh mà tôi cố giả vờ. Tôi cụp mắt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Tôi hận không thể lao lên chất vấn chú ấy, nhưng thay vì dây dưa thêm một kiếp nữa, tôi thà bắt đầu lại cuộc đời của chính mình.
Tôi khẽ gật đầu, cố giữ bình tĩnh để lách qua.
Chú ấy dường như không ngờ tôi lại phản ứng như vậy, ngón tay đặt trên vai tôi siết chặt trong thoáng chốc, lực đạo đó tưởng như muốn bóp nát xương vai tôi.
Nhưng giây sau, chú ấy đột ngột buông tay, như thể tôi là thứ gì đó bẩn thỉu.
Tôi không dám dừng lại, bước nhanh về phía có tiếng cười nói phát ra.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đến phòng khách nhỏ đèn đuốc sáng trưng.
Bố tôi, Tô Minh Viễn đang ngồi trên sofa xem báo, nghe tiếng bước chân liền ngẩng đầu.
Ông ấy gần năm mươi, giữa chân mày mang nét tinh anh của người lăn lộn trên thương trường đã lâu.
Mẹ tôi, Chu Uyển Nghi thì đứng bên kệ hoa, cắt tỉa một chậu lan đang nở rộ.
Cảnh tượng trước mắt y hệt như lần đầu tôi bước chân vào đây ở kiếp trước.
"Thưa ông, thưa bà, đại tiểu thư đến rồi." Lâm thúc cung kính báo cáo.
Mẹ tôi nghe vậy liền quay người lại, nụ cười dịu dàng trên mặt bà còn chưa kịp nở rộ thì đã bị một tiếng động nhẹ từ cầu thang ngắt quãng.
Một giọng nữ trầm thấp, dịu dàng vang lên:"Yến Hồi, em chóng mặt quá, đỡ em một chút được không?"
Tôi ngước mắt nhìn lên.
Thẩm Yến Hồi không biết từ lúc nào đã đứng ở giữa cầu thang. Chú ấy đứng ngược sáng, gương mặt ẩn trong bóng tối không rõ biểu cảm.
Còn Tô Lê Tuyết đang tựa bên người chú nhỏ, một bàn tay yếu ớt đặt trên cánh tay chú ấy.
Cô ấy mặc một chiếc váy liền màu trắng sữa trang nhã, tóc xõa dài, sắc mặt nhợt nhạt, khóe mắt còn vương chút ửng hồng.
Một dáng vẻ bệnh tật yếu ớt khiến người ta thương xót.
Nhưng khi cô ấy dựa vào sự dìu dắt của Thẩm Yến Hồi, từng bước đi xuống cầu thang, ánh mắt cô ấy lướt qua tôi, sự giễu cợt lóe lên nơi đáy mắt như một cây kim băng đâm vào tôi.
Cô ấy không hề suy nhược thật sự, ánh mắt đó rõ ràng là đang dò xét và đánh giá, là sự... xác nhận từ trên cao nhìn xuống.
Thẩm Yến Hồi cẩn thận đỡ cô ấy ra phòng khách.
Bố tôi thấy vậy lập tức đứng dậy, giọng đầy lo lắng: "Tuyết nhi, sao con lại xuống đây? Không khỏe thì phải nằm nghỉ chứ."
Tô Lê Tuyết khẽ lắc đầu, nhưng ánh mắt lại dừng trên người tôi – kẻ đang bị mọi người ngó lơ. Đôi môi nhợt nhạt của cô ấy khẽ cong lên: