1
Hôm đó tan làm vừa bước vào cửa, con trai hơn một tuổi của tôi – Dương Dương – lảo đảo chạy về phía tôi, vừa khóc vừa nói ngứa khắp người.
Tôi cúi đầu nhìn, chỉ thấy khắp người con nổi đầy mẩn đỏ.
Trong khi đó, mẹ chồng lại ngồi trên sofa, thản nhiên lướt điện thoại xem video ngắn như không có chuyện gì.
Tôi hốt hoảng hỏi:
“Mẹ, sao người Dương Dương lại nổi mẩn thế này? Có phải mẹ lại cho nó ăn trứng rồi không?”
Từ nhỏ con tôi đã bị dị ứng với trứng.
Chỉ cần ăn vào là nổi đầy mẩn đỏ, ngứa đến phát khóc.
Nghe tôi hỏi, mẹ chồng cúi đầu bấm điện thoại, chẳng thèm ngẩng lên, còn khó chịu đáp:
“Ăn có chút xíu thôi, thì sao nào?”
“Tôi chỉ trộn ít trứng vào nhân bánh thịt thôi. Không ăn trứng thì lấy gì bổ, làm sao lớn được!”
Tôi cố nén giận:
“Mẹ, con đã nói bao nhiêu lần rồi, Dương Dương bị dị ứng với trứng. Nhẹ thì nổi mẩn, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng đó!”
Từ sau khi biết con dị ứng, tôi tuyệt đối không cho ăn trứng.
Cũng nhờ vậy mà con không còn bị tái phát nữa.
Nhưng từ khi mẹ chồng qua trông cháu, mặc tôi nhắc bao lần, bà vẫn chẳng chịu nghe.
Tôi nói một câu, bà cãi mười câu, bộ dạng lúc nào cũng không phục.
Như bây giờ, đối diện với sự trách móc của tôi, bà không hề thấy mình sai, ngược lại còn cho rằng tôi cố tình kiếm chuyện.
Quả nhiên, vừa dứt lời, gương mặt bà sầm xuống:
“Cô còn trẻ, không hiểu đâu. Hồi nhỏ Trí cũng vậy, ăn lạc xong nổi mẩn, ăn nhiều lần rồi tự hết. Tôi là bà nội ruột, tôi lại hại cháu chắc?”
Trong khi đó, con trai vẫn nằm trong lòng tôi khóc thét, ngứa ngáy đến nỗi cào rách cả da.
Tôi nhìn mẹ chồng cố chấp, tức giận nói:
“Trí ngày xưa mẹ nuôi sao thì kệ mẹ, nhưng con tôi thì không được! Với lại bây giờ chồng tôi vẫn còn dị ứng với lạc đó, khỏi được chỗ nào?”
Mẹ chồng nhìn tôi chằm chằm:
“Được thôi, nếu cô đã nói vậy thì tôi không trông nữa. Cô tự tìm người khác đi, tôi thu dọn đồ về quê ngay bây giờ.”
Lại nữa rồi!!
Chỉ cần tôi có ý kiến trái chiều, bà lại lôi chiêu dọa bỏ về để ép tôi phải nhượng bộ.
Đây đã là lần thứ chín kể từ khi bà tới trông cháu!
1`2
Tôi và chồng yêu nhau từ thời đại học.
Ra trường, hai đứa cùng ở lại thành phố này, rồi thuận theo tự nhiên mà kết hôn.
Sau đó sinh ra bé Dương Dương, năm nay gần hai tuổi.
Mẹ tôi mất sớm, chẳng thể giúp tôi chăm con.
Chuyện trông trẻ đành giao cho mẹ chồng.
Mẹ chồng cũng đúng là bám chặt vào điểm yếu đó – tôi không có nhà ngoại hỗ trợ.
Chỉ cần tôi không vừa ý với bà một chút thôi, bà lập tức lấy chuyện “không trông cháu nữa, về quê” ra để đe dọa.
Nói thật, lần đầu tiên bà dọa thế, tôi thực sự hoảng.
Trời biết đất biết, lúc ấy tôi chỉ vì thấy bà mặc cho con quá nhiều áo nên nhắc một câu thôi.
Vậy mà bà liền khóc lóc om sòm, tố ngược rằng tôi không tôn trọng bà.
Rồi lập tức xếp hành lý, nói phải về quê ngay trong đêm.
Tôi chưa từng gặp cảnh tượng nào như vậy.
Tôi với chồng đều là nhân viên công sở, công việc bận rộn, nếu bà đi thì ai sẽ chăm con đây?
Kết quả, tôi chỉ còn cách cúi đầu xin lỗi.
Mẹ chồng lúc đó mới chịu nguôi, tiếp tục ở lại trông cháu.
Từ đó, chuyện con mặc bao nhiêu áo, tôi cũng chẳng dám ý kiến nữa.
Bà muốn mặc sao thì mặc, tôi cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua.
Biết làm sao được?
Tôi vốn nghĩ đó chỉ là lần hiếm hoi bà làm mình làm mẩy.
Không ngờ, có lần đầu thì ắt có lần thứ hai.
Mẹ chồng bắt đầu liên tục thử thách giới hạn của tôi.
Tôi nói gì, bà coi như gió thoảng bên tai.
Có lúc còn cố ý làm ngược lại, như thể chỉ để đối nghịch với tôi mà thôi.
Ví dụ, tôi nói trẻ dưới một tuổi không cần ăn muối.
Bà bĩu môi: “Không ăn muối lấy đâu ra sức? Toàn mấy cái lý sự vớ vẩn.”
Rồi lén cho muối vào thức ăn dặm khi con mới sáu tháng.
Tôi dặn không cho con ăn thạch, hạt… dễ hóc.
Bà lại trợn mắt: “Hồi nhỏ Trí cũng ăn vậy, vẫn lớn chừng này. Người trẻ các cô nuôi con đúng là lắm chuyện.”
“Muốn tôi chăm con mà phải chiều hết mấy cái trò cầu kỳ này thì thôi, tìm người khác đi.”
Đấy, cứ như vậy.
Chỉ cần tôi dám phản đối, bà lại khóc lóc gào thét, dọa bỏ về.