4
Vừa rời khỏi bến chưa được mấy bước, điện thoại tôi rung.
Là chồng – Trí.
“Vợ ơi, mẹ đâu rồi? Anh về nhà không thấy ai cả, hai mẹ con đi đâu thế?”
Tôi nắm vô-lăng, mắt nhìn gương chiếu hậu, nơi bóng dáng bến xe dần xa:
“À, mẹ anh hả? Em đưa ra bến rồi. Mẹ bảo muốn về quê, nên em tiễn bà đi luôn.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng chồng dồn dập vang lên:
“Sao mẹ lại về quê? Có phải em lại làm bà giận không? Chuyện lớn thế này sao không bàn với anh? Mẹ đi rồi thì ai trông Dương Dương?”
“Em à, nói thật chứ, có gì đâu mà không xin lỗi mẹ một tiếng cho xong?”
Cơn giận vừa dằn xuống trong tôi lại bùng lên.
“Xin lỗi? Em xin lỗi vì cái gì? Em giế//t người hay phóng hỏa mà phải xin lỗi chắc?”
“Mẹ anh lén cho con ăn trứng, con nổi mẩn khắp người, ngứa đến rách da! Bác sĩ bảo nặng thì mất mạng, anh biết không?”
“Bà còn gọi điện khoe với người ta, bảo em không có mẹ, dễ bắt nạt, trị vài lần là phải ngoan. Nếu anh nghe thấy, anh còn bảo em phải xin lỗi không?”
Chồng tôi im bặt.
Một lúc sau mới lắp bắp:
“Nhưng… không có ai trông con thì biết làm sao?”
Tôi lạnh giọng:
“Thì thuê người.”
Anh ta hoảng:
“Thuê? Đắt lắm! Giúp việc bây giờ ít cũng năm sáu nghìn một tháng…”
Anh ta còn đang càu nhàu, tôi ngắt lời:
“Thay vì lải nhải với em như đàn bà, sao anh không nghĩ cách kiếm thêm tiền đi?”
Thế là anh câm hẳn.
5
Tôi từ bến xe quay về.
Chồng đang ngồi trên sofa, gọi điện cho mẹ.
Giọng bà vọng ra từ loa ngoài, the thé chói tai:
“Con trai, không phải mẹ không muốn trông cháu, mà là cái con vợ bất hiếu của con!
Trẻ con thì cùng lắm dị ứng chút thôi, mẹ già cả quên mất chuyện nó kiêng trứng, bỏ vào tí mà nó làm ầm lên.
Mẹ nói thật, lần này con không trị nó, mẹ thề không quay lại nữa!
Cái đồ không mẹ dạy dỗ nên mới vô giáo dục, dám hỗn với cả người già như mẹ…”
Thấy tôi bước vào, chồng vội ngắt lời bà:
“Được rồi mẹ, đừng nóng. Mẹ cứ nghỉ vài hôm, rồi con sang đón.”
Mẹ chồng lập tức gắt:
“Không cần! Mẹ nói không về thì là không về! Nhà họ Vương phải có khí phách!”
Chồng liếc tôi, thấy mặt tôi lạnh tanh thì lúng túng dỗ vài câu rồi cúp máy.
Tôi nhìn thẳng vào anh, từng chữ rành rọt:
“Trí, em nói lần cuối. Từ nay, mẹ anh không được bước chân vào căn nhà này nữa.”
Sắc mặt chồng tôi cũng trở nên khó coi.
“Em à, mẹ anh đâu có cố ý, cần gì em phải làm căng như vậy?
Trẻ con thì chẳng qua chỉ bị dị ứng một chút thôi, nuôi con trai đừng có nâng niu như búp bê.”
“Nghe lời anh, vài hôm nữa mẹ hết giận, anh sẽ đi đón bà về. Em cũng nên xin lỗi bà một câu, chúng ta đều là người một nhà, sau này còn phải nhờ mẹ chăm con nữa.”
Tôi bật cười lạnh:
“Xin lỗi? Đời này em thà chết chứ không! Em đã thuê bảo mẫu rồi.”
Chồng tôi nghe vậy thì mặt biến sắc:
“Bảo mẫu làm sao yên tâm bằng bà nội? Em đừng có làm loạn!
Chẳng phải chỉ là dị ứng một chút sao? Em lo lắng thái quá rồi.”
Tôi không nói gì thêm, đứng dậy vào bếp nấu cơm.
Chồng tưởng tôi đã xuôi, mặt mày đắc ý.
Vừa vội vàng gọi điện cho mẹ:
“Mẹ ơi, con đã mắng dằn cô ấy rồi, mẹ bớt giận đi. Ở trên xe nhớ mua hộp cơm ăn, đừng tiếc tiền…
Đợi mẹ về con nhất định bắt cô ấy xin lỗi mẹ tử tế.”
…