1.
Điện thoại sắp cạn pin, tôi gọi mãi mà Quý Hạo vẫn không bắt máy.Không rõ là tín hiệu ở vùng hồ quá kém, hay là anh ta cố tình giả câm giả điếc.
Tôi nhìn tờ giấy trên bàn, cạn lời luôn.Từng chữ đều quen thuộc, ghép lại thành câu thì thấy lạ đời hết sức.
"Dạo này anh không về nhà nữa.
Vương Mẫn vừa về nước, anh muốn đưa cô ấy đi làm quen với môi trường trong nước.
Nhà cửa em không thiếu, căn biệt thự bên hồ thôi thì chuyển nhượng cho cô ấy luôn vậy."
Vương Mẫn – chính là cô sinh viên nghèo mà suốt mấy năm qua Quý Hạo vẫn đều đặn “tài trợ”.Mỗi tháng chu cấp hẳn hai mươi triệu.Sau đó còn gửi cô ta sang Úc du học.
Du học hai năm không lấy nổi bằng, giờ lại quay về đòi học MBA.Và giờ thì muốn “tặng” luôn biệt thự cho cô ta?
Biết là nhà tôi nhiều bất động sản, thiếu gì một hai cái nhà.Nhưng biệt thự bên hồ không giống những chỗ khác.
Cảnh quan đẹp, lưng tựa núi, mặt hướng thủy, phong thủy cực kỳ vượng.Chẳng qua vì khu ấy vào mùa nước lên rất dễ ngập lụt, nên nhà bán mãi không ai mua.Tôi mới tranh thủ đấu giá nhà nước, mua được với giá hời, cả mảnh đất và căn biệt thự.
Vậy mà tôi vừa về nhà, Quý Hạo chẳng nói chẳng rằng, đã dắt tay Vương Mẫn đi tận hưởng rồi?Còn tính ở đó hai tháng?
Tôi không sợ họ ở, tôi chỉ sợ...Lỡ thật sự nước lũ cuốn họ đi luôn, thì miếng đất đó có mà mất giá thê thảm.
Dù là hàng đấu giá, cũng đâu phải nhặt được bên đường.Nghĩ tới việc sắp lỗ nặng, lòng tôi đau như bị ai lấy dao cứa.
2.
Gọi mãi không được cho Quý Hạo, tôi đành chuyển hướng gọi cho bố chồng.
“Bác gọi anh Hạo về biệt thự ngay đi, không là sẽ có chuyện đấy!”
Ai ngờ ông ấy đang ngồi chơi mạt chược ngoài tiệm, vừa nghe tôi mở lời đã nổi khùng:
“Cô nói gì thế hả? Mở miệng là rủa con trai tôi, có biết kiêng kị gì không đấy?”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhẫn nại giải thích:“Không phải rủa, chỉ là căn biệt thự đó mới mua, không thể ở lúc này—”
Chưa nói hết câu, ông ta đã gắt lên, ngắt lời tôi giữa chừng:“Nó không được ở thì ai được? Mà cô nói ‘mới mua’ là sao? Nhà đó chẳng phải tiền của nó à?”
“Tiền nó kiếm, nó muốn ở đâu là quyền của nó, chẳng ai được cấm!”
Tôi sững lại, chưa kịp nói gì thêm thì ông lại tiếp tục xả như pháo nổ:“Cô thì giỏi lắm! Cả ngày chẳng kiếm ra đồng nào, làm ơn ở nhà làm tròn bổn phận bà nội trợ đi, đừng có lắm chuyện.”
“Lúc tiêu tiền thì không ý kiến, giờ con trai tôi đụng đến biệt thự thì cô gào lên làm ầm trời?”
“Không thấy tôi đang đánh bài hả? Đừng làm phiền ông nữa!”
Nói xong cụp một cái, cúp máy luôn.
Tôi ngồi chết lặng.Chẳng biết tức giận hay buồn cười.
Bố chồng mê bài bạc đến mụ mị, ngoại trừ mấy lá bài trên tay thì chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra quanh mình.
Phải, những năm qua tôi đúng là không ra ngoài làm việc ngày nào.Mỗi ngày đều ăn mặc xinh đẹp, lúc thì đi spa, lúc thì café với bạn, thảnh thơi như thể chẳng phải lo nghĩ gì.
Nhưng điều đó…Không có nghĩa là tiền trong nhà đều là của Quý Hạo.
3.
Hồi mới quen Quý Hạo, anh ta chỉ là một anh chàng nghèo kiết xác.Tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng đấy, nhưng gia cảnh thì chạm đáy xã hội.
Ra trường xong, chẳng có quan hệ, không bệ đỡ, không nền tảng.Công việc bấp bênh, lương tháng chẳng đủ ăn.Cày cuốc bao năm vẫn chỉ lẹt đẹt làm nhân viên quèn.
Lúc đó, nếu không phải thấy anh ta thật sự chịu khó, có chí tiến thủ – chỉ là vận chưa tới nên chưa bật được – thì tôi đã chẳng chọn cưới anh ta.
Lúc kết hôn, tôi không đòi một đồng sính lễ.Ngược lại, tôi còn rút ra hai triệu đưa anh ta làm vốn khởi nghiệp.
Chưa kể còn dùng các mối quan hệ trong gia đình để mở đường, dẫn dắt anh ta qua từng chặng chông gai, đưa sự nghiệp dần vào quỹ đạo.
Không ngoài dự đoán, công ty dần khởi sắc.
Những năm gần đây, quy mô doanh nghiệp ngày một mở rộng.Quý Hạo từ một nhân viên không ai biết mặt, từng bước trở thành “doanh nhân trẻ tiêu biểu” của thành phố.
Nhưng người ngoài đâu có biết –Dù công ty đứng tên pháp nhân là anh ta, nhưng toàn bộ vốn đầu tư ban đầu đều do tôi bỏ ra.
Cổ phần công ty, vì thế, đều đứng tên tôi.Ngay cả những hợp đồng lớn nhất cũng hoàn toàn nhờ vào mối quan hệ từ phía nhà tôi mới có thể duy trì đến giờ.
Nói trắng ra thì, ngoài danh nghĩa vợ chồng,Quý Hạo…Căn bản chỉ là một “nhân viên cấp cao” mà tôi thuê bằng hôn nhân.
4.
Sự nghiệp vừa có chút thành tựu, Quý Hạo liền được mấy tờ báo gọi là “doanh nhân trẻ tiêu biểu”.Từ đó, anh ta bắt đầu trôi nổi – cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.