6.
"Có điện rồi! Tổng giám đốc Quý giỏi quá!"
Một giọng nữ phấn khích vang lên từ ngoài khung hình – chính là Vương Mẫn.
Cô ta còn đang cười rạng rỡ, nào ngờ vừa bước vào đã nhìn thấy Quý Hạo nằm sóng soài dưới đất, người cong queo, rên rỉ không ra hơi.Thậm chí nước mắt còn chảy dọc trên gò má anh ta vì đau.
Vương Mẫn hoảng hốt nhào tới định đỡ.Vừa cúi xuống, cô ta sững người:“Trời ơi, tóc anh...!”
Tôi ngồi trên ghế salon, nhìn vào màn hình điện thoại mà cười muốn nghẹn cà phê.
Lúc nãy luồng điện giật mạnh đến mức không chỉ hất Quý Hạo bay ra sau,mà còn... đốt cháy sạch mái tóc của anh ta.
Cái người từng được khen là doanh nhân trẻ có phong thái nho nhã ấy –giờ nằm bẹp dưới đất, đầu trọc lốc, nhìn y như búp bê lỗi sản xuất.
Vương Mẫn quýnh lên, chạy quanh anh ta như gà mắc tóc, mà không biết nên làm gì.
Tôi vừa xem vừa nhếch môi nói vào điện thoại:"Chạy lòng vòng thì cứu được ai? Mau lấy hộp y tế trong ngăn kéo tầng ba ấy, đừng đứng đó ngơ như mất não."
Vừa nghe tiếng tôi, Vương Mẫn giật nảy mình.
“Ai... Ai đang nói vậy?”
Cô ta đảo mắt nhìn quanh biệt thự, mặt tái mét như gặp ma.Bởi trong nhà ngoài hai người bọn họ, rõ ràng không có ai khác.
7.
Ai từng mua biệt thự có sân vườn rộng đều biết:Phòng điện không bao giờ đặt trong nhà chính.Vì lý do an toàn, nó luôn được xây riêng biệt ở bên ngoài.
Và vì là khu kỹ thuật, không dùng để ở, nên bên trong gần như là nhà thô –Vách xi măng trơ trọi, không sơn, không lát, ánh sáng dù bật rồi cũng chẳng sáng là bao.
Lúc này, ánh đèn leo lét chiếu lên mấy bức tường xám xịt, còn khiến khung cảnh thêm phần lạnh lẽo.
Trong không gian âm u như vậy, bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ… trên trần nhà,mà ngẩng đầu nhìn quanh lại chẳng thấy bóng người –dù là ai đi nữa cũng đủ rụng rời tay chân.
Vương Mẫn hét toáng lên, ngay lập tức quên luôn chuyện định đỡ Quý Hạo.
Ngược lại, cô ta theo bản năng… bấu chặt lấy bàn tay vừa bị điện giật cháy xém của anh ta.
“Anh Quý! Trong phòng này có ma!”
Quý Hạo vốn đang choáng váng vì cú giật mạnh.Nhưng lực bóp như muốn bóp nát tay đến từ Vương Mẫn lại khiến anh ta tỉnh táo tức thì.
Một tiếng hét vang dội như muốn nổ tung hệ thống loa camera:
“AAAAA! TAY TÔI!!!”
Vương Mẫn lúc đó mới nhận ra – móng tay cô ta đã cắm sâu vào mu bàn tay Quý Hạo đến suýt chảy máu.Hốt hoảng, cô ta vội buông ra:“Xin lỗi! Em không cố ý đâu!”
Quý Hạo ngừng gào, mắt trợn trắng, đầu lệch sang một bên, có vẻ sắp bất tỉnh lần nữa.
Vương Mẫn cuống lên, lúc này làm gì còn dám để anh ta ngất lần hai?Cô ta bắt đầu luống cuống tìm cách cấp cứu.
Vương Mẫn quýnh đến phát khóc, gắng sức lay mạnh vai Quý Hạo:“Anh Quý! Đừng xỉu mà, em sợ lắm luôn đó!”
Còn Quý Hạo thì…Thân thể mềm oặt như bún thiu, bị lắc mạnh đến mức trông chẳng khác nào một cái chuông gió người thật.
Còn tôi – ngồi bên này màn hình – cuối cùng cũng không nhịn được nữa.Cười đến mức đập tay đập chân lên sofa, bật cả… tiếng cười như ngỗng kêu:“Khà khà khà khà khà khà—!”
Đúng lúc Vương Mẫn đang hăng hái rung lắc,tiếng cười the thé vang vọng lần nữa từ trần nhà.
“Khặc khặc khặc khặc khặc khặc…”
Thế là xong.Vương Mẫn hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng mà…Chân đã mềm nhũn, đứng không nổi, chạy cũng chẳng xong.
Cô ta chỉ còn biết nhắm tịt mắt, bấu lấy Quý Hạo như thể anh ta là bùa hộ mệnh duy nhất còn sót lại.Vừa khóc vừa gào:“Dậy đi! Anh mau tỉnh lại đi!!”
Lắc vài cái, Quý Hạo rốt cuộc cũng phát ra âm thanh yếu ớt như làn khói:“Đừng… đừng lắc nữa… tôi sắp…”
“Anh nói gì cơ?” – Vương Mẫn lập tức ghé sát vào để nghe rõ hơn.
Chưa kịp hiểu, thì Quý Hạo…Mở miệng, ọe một phát.
Không hề báo trước.Không kịp né.Cũng chẳng có giọt cảm xúc nào báo hiệu trước đó.
Cô ta bị… xịt thẳng một mặt đầy đủ định lượng.
8.
“Eo ơi… kinh khủng thật…”
Dù chỉ xem qua màn hình, tôi cũng thấy có chút… phản ứng sinh lý.
Vương Mẫn – gương mặt từng được trang điểm kỹ càng, nét nào ra nét đó –giờ thì bị một bãi nôn nguyên vẹn phủ kín mặt, trông không khác gì… một tác phẩm trừu tượng kinh dị.
Cô ta đứng đơ tại chỗ, cả người bất động như tượng đá.Có vẻ đã bị “xịt” đến mức tê liệt cả não bộ.