9.
“Tô Dịch, cô định làm gì Dung Dung hả?!”
Ngay giây tiếp theo, Hoắc Trường Phong như một cơn gió lao tới từ phía sau, đẩy mạnh tôi sang một bên.
Cú va khiến tôi loạng choạng lùi về sau.
May mà Lục Tranh kịp thời xuất hiện, đỡ lấy tôi.
“Cô điên rồi à, Tô Dịch?! Cô cũng sắp làm mẹ, sao lại độc ác như vậy?!”
“Anh đã nói rồi, chỉ cần Dung Dung sinh xong, anh sẽ quay về bên em.
Vậy tại sao em vẫn cứ ép người quá đáng?!”
Tôi vừa đứng vững thì đã bị anh ta xả một tràng như thể tôi vừa làm ra tội lỗi tày trời.
Giọng điệu ấy – thất vọng, gay gắt, thậm chí còn mang theo chút thương hại.
Cứ như thể… tôi thực sự là người đẩy Dung Dung ngã vậy.
Tôi siết chặt tay, cố kiềm nén cảm xúc đang gào thét trong lòng:
“Anh tận mắt nhìn thấy tôi đẩy cô ta sao?
Không thấy đúng không?”
Ánh mắt Hoắc Trường Phong thoáng chao đảo.
Tôi cười lạnh:
“Thế mà vẫn mở miệng nói chắc như đinh đóng cột? Tôi thì thấy rất rõ – cô ta cố ý ngã trước mặt anh đấy!”
Chưa kịp dứt lời, anh ta đã vội vàng phản bác:
“Không thể nào. Dung Dung không phải loại người như thế!”
Tôi suýt bật cười vì tức.
“Vậy ý anh là… tôi mới là cái loại người đó?”
“Anh…” – Hoắc Trường Phong nghẹn họng.
Như thể bị ai bóp lấy cổ họng – không nói thêm được gì nữa.
Tôi biết rất rõ…
Ngay lúc này, đáng ra tôi nên tát cho anh ta một cái, hoặc ít nhất cũng nên buông một câu chửi thẳng mặt cho hả giận.
Nhưng nhìn dáng vẻ của anh ta lúc này…
Tôi chỉ thấy mệt mỏi.
Từ đầu đến cuối…
Thứ duy nhất anh ta trao cho tôi, là những lời buộc tội lạnh lùng, những cái nhìn đầy nghi ngờ, và một chút thương hại giả vờ ra vẻ đạo nghĩa.
Anh ta hoàn toàn không nhận ra…
Tôi gầy đi bao nhiêu.
Bụng tôi đã nhỏ lại đến mức nào.
Anh ta chẳng hề để tâm.
Thậm chí chẳng nhìn tôi kỹ thêm một lần.
Vậy thì thôi.
Nói nhiều cũng vô ích.
Dù sao thì, trong mắt anh ta, người quan trọng chỉ có Tạ Dung Dung và đứa con của cô ta.
Không quan tâm? Vậy thì cứ không quan tâm đi.
Tôi lắc đầu, khẽ liếc sang Lục Tranh, nhẹ giọng:
“Đi thôi.”
Chúng tôi quay lưng rời đi mà không nhìn lại.
Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng Hoắc Trường Phong bất chợt siết lại.
Anh ta theo bản năng muốn đuổi theo, bất chấp tất cả.
“Tô Dịch, đợi anh đã—”
“Trường Phong! Em… em hình như sắp sinh rồi!!”
Tiếng hét thất thanh đầy hoảng loạn của Tạ Dung Dung đột ngột vang lên, át hết lời anh ta.
Hoắc Trường Phong đứng sững tại chỗ, mắt còn đang dõi theo bóng lưng tôi.
Chỉ một giây.
Rồi anh đưa tay xoa trán, cắn chặt răng quay người lại.
Cuối cùng vẫn là bế Tạ Dung Dung lên, lao thẳng về phía khoa sản.
“Tô Dịch! Chờ anh… đợi anh quay lại, chúng ta nói chuyện!”
“Bác sĩ! Bác sĩ! Cô ấy sắp sinh rồi!”
Tiếng gọi vội vã của anh ta vang vọng cả hành lang.
Mà tôi thì không ngoảnh lại.
Không phải không nghe thấy,
chỉ là… không còn gì để nói nữa.
10.
Suốt một tuần sau đó, Hoắc Trường Phong không hề quay lại.
Tôi cũng không ra khỏi nhà.
Nhưng dù có không ra ngoài, tôi vẫn có thể nghe từ miệng các bác gái trong đại viện, về việc anh ta “yêu thương vợ” đến nhường nào.
“Nghe bảo Tiểu đoàn trưởng Hoắc xin nghỉ phép cả tháng, ngày nào cũng túc trực trong bệnh viện chăm vợ từng li từng tí!”
“Phải đấy, người ta bảo anh Hoắc là người chiều vợ nhất viện này rồi! Đến cả kem bôi chân cũng mang từng hũ về xoa cho vợ cơ mà!”
“Còn nghe nói Tạ Dung Dung sinh được một bé gái, Tiểu đoàn trưởng Hoắc cưng như trứng, chẳng để ai đụng tay, cái gì cũng tự làm hết!”
Tôi ngồi trong đám người đó, mỉm cười lắng nghe.
Rồi cười xong thì thôi. Không để trong lòng nữa.
Còn Hoắc Trường Phong tốt với Tạ Dung Dung đến đâu?
Tôi không quan tâm.
Dù sao thì… tôi cũng sắp rời khỏi nơi này rồi.
Tối hôm đó.
Lục Tranh ra ngoài có việc, tôi thì đang thu dọn hành lý.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào, hò reo chúc mừng.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa.
Tôi đứng dậy ra mở.
Là bác Trần, tay xách một rổ trứng gà, cười đến nỗi mắt cũng híp lại: