1
Ta là đệ nhị mỹ nhân kinh thành, cũng là tiểu thư khuê các nổi danh khéo léo, hiểu thời thế bậc nhất.
Vì vậy, khi Lục hoàng tử Viên Thống lén lút đến yến tiệc cài trâm mà buông lời bỡn cợt với nữ quyến, đến cuối cùng lại bị nhan sắc của ta làm cho kinh diễm, ngỏ ý muốn nạp ta làm thiếp—
Ta không kháng cự.
Viên Thống là một trong hai hoàng tử duy nhất của Hoàng đế, hoàng tử còn lại đã được lập làm Thái tử.
Viên Thống diện mạo tuấn tú, thân hình cao lớn tám thước, chỉ tiếc cử chỉ phong thái tục tằn thô lỗ, chẳng có lấy nửa phần khí độ vương giả.
Khi nhìn thấy ta đã trang điểm tỉ mỉ tham dự yến tiệc, hắn thèm thuồng đến mức nước dãi chảy ròng.
Muội cùng cha khác mẹ của ta, Diệp Ngôn Tịch, mới là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Nàng ta lăn lộn giành giật, từ tay phụ thân cướp đi hôn ước giữa ta và vị tướng quân thế gia Cố Dự Tư, nay đang đắc ý ngạo nghễ.
Tay nàng cầm khăn, miệng cười lạnh nhìn ta, lớn tiếng nói:
“Vị này chính là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta – đệ nhị mỹ nhân kinh thành, Diệp Tố Ngôn. Cầm kỳ thư họa không biết thứ nào, chỉ được mỗi gương mặt là tạm nhìn được thôi.”
Ta nhấp một ngụm trà, chỉnh lại đóa hoa cài trâm, khẽ liếc về phía Viên Thống, ném cho hắn một ánh mắt đưa tình.
Cho dù đương triều Hoàng hậu từng hạ lệnh, sau khi hoàng tử cưới chính thê phải đuổi hết thị thiếp khỏi phủ, mặc kệ sống chế//t—
Ta cũng nguyện tiến vào phủ Viên Thống.
Bởi vì, ta cần mượn thế lực của Viên Thống để báo thù cho mẹ ta.
Ngay ngày hôm đó, Viên Thống nhìn thấy ta liền cầu Hoàng thượng hạ chỉ.
Hôm sau, ta được kiệu nhỏ đón vào phủ.
Trăng lên đỉnh mái, hồng chúc nhỏ giọt.
Viên Thống và ta ở trên giường vật lộn đến nỗi thở không ra hơi.
Một lúc sau, hắn kéo gối đặt giữa hai người, vạch rõ ranh giới: “Sông Sở sông Hán, ngươi đừng có vượt ranh.”
Ta đương nhiên không vượt—mà là giữa chừng đá cả gối lẫn Viên Thống xuống đất.
Ranh giới nằm dưới giường, còn giường là thiên hạ của ta.
Ta và Viên Thống, từng có “ân oán giao tình” trong cống rãnh.
2
Chúng ta – một đôi sói dữ gặp báo hoang, chẳng phải hạng lương thiện gì.
Khi mẫu thân ta còn sống, ta là đứa đầu sỏ trong đám trẻ, ngang ngược như con trai.
Chui qua lỗ chó đi chơi với bọn trẻ đường phố.
Viên Thống cũng chẳng khá gì. Học theo phụ hoàng vi hành, hắn cải trang ra ngoài.
Chỉ vào tiểu đệ ta, hống hách đòi lấy xâu kẹo hồ lô trong tay nó.
Tiểu đệ ta rụt rè, muốn cho nhưng không dám đưa.
Ta thấy chướng mắt, liền lao lên vì chính nghĩa mà thay đệ ra mặt.
Chỉ vì một xâu kẹo hồ lô, ta và Viên Thống đánh nhau một trận long trời lở đất trong cống thoát nước.
Ta chẳng biết sau đó hắn về cung bị xử lý ra sao.
Ta thì chui về từ lỗ chó, bị mẫu thân chặn lại lau mặt lau mày.
Cho đến khi ta kể rằng trên áo tên ta đánh có thêu hình móng vuốt, mẫu thân giật mình bịt miệng ta lại:
“Chuyện này không được nhắc nữa! Đây là tình tiết chuẩn của nữ chủ truyện ngược đấy! Sau này con ra đường, cấm có đánh nhau lung tung!”
Từ đó chuyện ta từng đánh Viên Thống bị giấu kín.
Chỉ có ta biết, mẫu thân ta vốn là người xuyên không.
Từ nhỏ, người đã dạy ta ba điều cấm kỵ:
Không tùy tiện nhặt nam nhân ngoài phố.
Không nổi bật trước mặt hoàng quyền vương gia.
Không khoe tài trước mặt tiểu thư khuê các khác.
Cho nên, dù người dạy ta cầm kỳ thi họa, văn võ song toàn,
ta – Diệp Tố Ngôn – vẫn chỉ nhận được danh hiệu “đệ nhị mỹ nhân kinh thành”.
Ngôi vị “đệ nhất” là của muội cùng cha khác mẹ – Diệp Ngôn Tịch, chỉ vì nàng giỏi thơ ca hơn ta đôi chút.
Tâm nguyện cả đời của mẫu thân, là bồi dưỡng ta thành tài, rồi sống an ổn cả đời.
Nhưng mẫu thân ta… chế/t rồi.
Năm ấy, ta mới chưa đầy bảy tuổi.
3
Mẫu thân dùng móng tay dài hai tấc, bấu chặt tay ta.
Đôi mắt người đỏ rực, gắng gượng hơi tàn hét lên:
“Con hứa với ta! Cả đời này không lấy chồng, lên núi làm ni cô!”
Ta nhìn má/u đỏ thẫm từ người mẹ tràn ra nhuộm nửa chiếc chăn, ngây ngốc không dám trả lời.
Chỉ đến khi người trút hơi thở cuối cùng, ta mới nhào vào th/i th/ể bà mà gào khóc.
Phụ thân thong thả bước từ phòng Diêu di nương sang, trên người còn vắt chiếc khăn của bà ta.
Nhìn th/i th/ể mẫu thân, ông ta chỉ thản nhiên nói một câu:
“Cuối cùng cũng chế/t rồi.”
Đêm hôm đó, phụ thân đánh vào mặt ta hết lần này đến lần khác,
cho đến khi hai má ta sưng vù, miệng mấp máy không rõ, nghẹn ngào nói:
“Mẫu thân là do mắc bệnh nặng mà mất…”
Ông ta mới nhét vào miệng ta một miếng bánh hạt dẻ, gật đầu hài lòng.
Miếng bánh ấy có vị má/u tanh, như mắc nghẹn nơi cổ họng.
Trong linh đường của mẫu thân, bày la liệt bánh hạt dẻ.
Ta mặt mũi sưng vù, quỳ gối bên quan tài của người.