1
【Vợ à, tối nay công ty tổ chức tiệc cuối năm, lãnh đạo bảo nhất định phải đưa gia đình theo. Em trang điểm thật xinh, tan làm anh đến đón.】
Âm báo WeChat vang lên kéo tôi từ cõi hư vô về thực tại. Nhìn rõ dòng tin nhắn trước mắt, tôi mới bừng tỉnh nhận ra — tôi đã trọng sinh!
Vẫn là ngày hôm đó, cái ngày Thẩm Phục thiết kế để đưa tôi vào tay Chu tổng!
Ngắm căn nhà quen thuộc, hốc mắt tôi lập tức đỏ lên. Ông trời có mắt, lại cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu. Lúc này tôi vẫn chưa mang thai, cũng chưa cùng Thẩm Phục đi du lịch và gặp phải “bạch nguyệt quang” Lâm Tiêu của anh ta. Dù còn một tháng nữa mới đến kỳ nghỉ Quốc tế Lao động, nhưng điều cấp bách ngay trước mắt là phải giải quyết buổi tiệc tối nay!
Chu tổng tôi từng gặp một lần, bụng phệ, ánh mắt dâm tà, nhìn đã biết là kẻ háo sắc. Ở kiếp trước, vì không đề phòng nên tôi mới trúng bẫy, bị chuốc say rồi hãm hại. Nhưng đời này, tôi đã biết trước mọi chuyện, ít nhất sẽ không còn ngây ngô như trước!
Nghĩ đến đây, tôi chỉ trả lời lại một chữ: 【Được.】
Sau đó, tôi ghé hiệu thuốc một chuyến, rồi yên lặng chờ Thẩm Phục đến đón.
Vừa lên xe, thấy tôi mặc váy liền trắng, hắn cười hài lòng, nhanh chóng đưa tôi tới khách sạn. Công ty bọn họ đông nhân viên, mọi người rộn ràng uống rượ//u, ăn bánh, trò chuyện. Chỉ có Thẩm Phục cười tít mắt, khoác tay tôi đi xuyên qua đám đông, đưa tôi đến trước mặt Chu tổng, giống hệt như kiếp trước.
“Chu tổng, đây là vợ tôi, Lưu Giao Giao.”
Chu tổng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt liên tục đảo trên người tôi rồi cười khà khà:
“Tiểu Thẩm thật có phúc, vợ vừa xinh đẹp vừa có khí chất. Không như bà vợ già nhà tôi, nhìn thôi đã chán ngán.”
Nghe vậy, mắt Thẩm Phục sáng rực:
“Chu tổng quá lời rồi, vợ tôi chỉ nhan sắc tầm thường, sao sánh được với Chu phu nhân. Nếu ngài không chê, để cô ấy kính ngài một ly!”
Ánh mắt Chu tổng hiện lên một tia ý vị sâu xa:
“Tiểu Thẩm quả nhiên biết làm việc. Sau này cậu đến phòng tôi làm trợ lý.”
Thẩm Phục mừng rỡ đến mức suýt nhảy cẫng:
“Cảm ơn Chu tổng!”
Hắn quay sang tôi, thúc giục:
“Vợ, mau kính Chu tổng một ly!”
2
Tôi không chút do dự, lập tức nâng ly kính Chu tổng.
Thấy tôi dứt khoát như vậy, ánh mắt hai người họ giao nhau, lóe lên nụ cười đắc ý. Trong lòng tôi chỉ cười lạnh.
Đúng lúc đó, một bóng dáng xinh đẹp khiến tôi toàn thân chấn động.
Là Lâm Tiêu!
Cô ta mặc sườn xám, bưng khay rượ//u đi lướt qua các bàn khách, tao nhã mà quyến rũ. Khi khay rượ//u trống, cô ta lại quay vào hậu trường lấy khay mới.
Thì ra, cô ta chính là nhân viên phục vụ ở khách sạn này!
Bảo sao kiếp trước tôi không hề để ý, đến lúc du lịch mới không nhận ra.
Người phụ nữ từng được gọi là “bạch nguyệt quang” cao cao tại thượng, nay lại sa sút đến mức làm phục vụ, hẳn là cơ hội để Thẩm Phục tiếp cận cô ta, rồi sau đó mưu hại tôi để cưới cô ta!
Chẳng lẽ bây giờ bọn họ đã bắt đầu gặp gỡ rồi sao?
“Vợ? Vợ? Em nhìn gì mà thất thần vậy? Chu tổng đang chờ em kính rượu kìa!”
Giọng Thẩm Phục kéo tôi trở về. Tôi thấy Chu tổng đang giơ ly, ra hiệu với tôi.
Tôi lại uống thêm một ly.
Cứ thế, bọn họ liên tục tìm cớ để tôi uống rượu. Năm ly vang đỏ đã xuống bụng, nhưng ngoài dự đoán, bọn họ lảo đảo còn tôi vẫn tỉnh táo.
Đến lúc này, Thẩm Phục vẫn không quên đẩy tôi về phía Chu tổng, vừa say vừa dặn dò:
“Vợ, Chu tổng uống nhiều rồi. Phòng 308 là phòng VIP của ngài ấy, em mau dìu ngài ấy lên nghỉ!”
Tôi giả vờ lo lắng hỏi:
“Em cũng say rồi, anh phải đợi em đấy.”
Hắn vội vàng xua tay, đẩy chúng tôi đi:
“Yên tâm, vợ à, anh sẽ chờ em ngoài cửa chính!”
Nhìn Chu tổng mắt đỏ ngầu, bước chân loạng choạng, tôi khẽ nhếch môi, dìu ông ta lên thang máy.
Khi cánh cửa phòng 308 mở ra, quả nhiên Chu tổng lập tức nhào tới, đè tôi xuống:
“Tiểu mỹ nhân, chỉ cần em hầu hạ ta cho tốt, ta sẽ cho chồng em thăng chức. Về sau, ngày tháng của em sẽ thoải mái hơn nhiều...”
3
Tôi nhanh chóng lấy tay che miệng Chu tổng khi ông ta nhào tới.
“Chu tổng, tôi có mang theo một bộ đồ ngủ gợi cảm, vừa rồi đánh rơi ở cửa thang máy. Để tôi ra nhặt rồi quay lại ngay!”
Ông ta đôi mắt vằn đỏ, nhìn tôi với dục vọng càng đậm, quả nhiên buông tôi ra:
“Đi nhanh đi, tôi chờ em!”
Tôi lập tức đứng dậy rời phòng, lao thẳng về phía thang máy rồi chạy đến quầy lễ tân.
“Khách VIP phòng 308 đích danh muốn gọi một nhân viên tên Lâm Tiêu mang cho ông ấy một chai Hennessy Richard, mau đưa lên đi!”