6
Thẩm Phục đi làm, còn tôi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến du lịch dịp Quốc tế Lao động.
Tôi không tin kiếp trước việc gặp phải lở đất lại trùng hợp đến thế, nơi đó rõ ràng là do Thẩm Phục chọn.
Mở máy tính tra cứu, quả nhiên hiện ra thông tin: dịp lễ 1/5, khu vực Yển Thi thường có mưa lớn, rất dễ xảy ra lở đất.
Mà kiếp trước, chỗ chúng tôi đi chính là Yển Thi!
Nơi đó vừa xa xôi vừa hẻo lánh, một khi có chuyện, tiện tay đổ cho thiên tai thì chẳng ai nghi ngờ. Bởi vậy, họ mới chọn nơi đó làm chỗ giết tôi.
Tôi còn nhớ rõ, hôm ấy chúng tôi khởi hành trong mưa lớn, tôi đã từng can ngăn.
Thế nhưng Thẩm Phục lại nói:
“Vợ à, sau mưa không chỉ có cầu vồng, còn có thác nước, chắc chắn sẽ khiến em kinh ngạc!”
Rồi giữa đường, chúng tôi gặp Lâm Tiêu ướt sũng toàn thân.
Tôi lập tức lên mạng mua một số đồ đạc.
Lần này, nếu bọn họ còn dám đưa tôi tới đó, thì chính bọn họ mới là kẻ phải ở lại!
Buổi tối Thẩm Phục về nhà, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tôi cũng chẳng buồn hỏi han, tránh rước bực vào người.
Cuối cùng hắn nhịn không được, bất ngờ ném vỡ một cái bát!
“Lưu Giao Giao, đều tại em không biết nắm cơ hội, hại anh không chỉ không được thăng chức, mà còn bị điều sang bộ phận khác, toàn phải xử lý mấy hạng mục khó nhằn!”
Tôi nhìn mảnh sứ vỡ trên sàn, khẽ cười lạnh:
“Là anh không có năng lực, sao lại đổ tại tôi?
Nếu thật sự có bản lĩnh, cần gì dựa vào phụ nữ mở đường?”
Hắn nghẹn lời, vẫn cố chấp cãi lại:
“Người khác cũng làm thế cả, đâu phải chỉ mình anh!
Tại sao vợ người ta làm được, còn em thì không?”
Tôi lạnh lùng nhìn hắn, cứ như nhìn một cái xác:
“Thay vì có thời gian trách tôi, anh nên đi tìm xem ai mới là kẻ cướp mất cơ hội của anh.
Đàn ông chỉ biết ăn bám, Thẩm Phục, anh khiến tôi buồn nôn!”
Nói rồi, tôi thu dọn qua loa vài bộ quần áo, xông thẳng ra cửa.
Cánh cửa đóng sầm lại, lòng tôi cuối cùng cũng thấy nhẹ nhõm.
7
Tôi đến nhà bạn thân Dao Dao.
Những lời vừa rồi chẳng qua là cái cớ, tôi chỉ muốn dọn ra ngoài, cắt bớt va chạm với hắn.
Tôi còn nhờ anh La – người chuyên nhận việc làm thêm – theo dõi hắn, mỗi ngày báo cáo hành tung cho tôi.
Quả nhiên, hôm sau hắn đến khách sạn.
Xem đoạn video anh La gửi, tôi thấy hắn gặp Lâm Tiêu!
Tôi hỏi:
“Anh ta có biết chính Lâm Tiêu là người bước vào phòng 308 hôm đó không?”
Anh La nhanh chóng trả lời:
“Tôi có lót tiền hỏi lễ tân, cô ta bảo những chuyện riêng tư như vậy không tiết lộ bừa bãi, chắc Thẩm tiên sinh và cô gái kia chỉ tình cờ gặp nhau.
Người phụ nữ đó cũng không biết hắn đến khách sạn là vì việc kia.”
Tôi khựng lại.
“Trùng hợp vậy sao…”
Anh La cũng nói:
“Đúng là khéo thật. Họ còn hẹn tối nay gặp lại, có cần tôi chụp ảnh, quay video không?”
Tôi nhếch môi cười lạnh:
“Tất nhiên rồi.
À đúng rồi, anh có thể kiếm cho tôi vài chiếc camera siêu nhỏ không? Loại khó phát hiện ấy.”
Anh La đáp chắc nịch:
“Được chứ, hàng của tôi vừa rẻ vừa chất lượng, gắn ở đâu cũng không ai biết.”
Ngày hôm sau, anh thật sự mang tới cho tôi vài cái, bảo cứ dùng thoải mái.
Dao Dao nhìn tôi, thoáng chần chừ:
“Giao Giao, cậu và Thẩm Phục thật sự đến bước này rồi sao?
Dù gì trước kia hai người cũng là vợ chồng mẫu mực, anh ta đối với cậu đâu tệ.”
Tôi nhìn cô ấy, những ký ức về Thẩm Phục và tôi lần lượt ùa về.
Nhưng cuối cùng, đọng lại trong đầu tôi chỉ có khuôn mặt dữ tợn của hắn khi cùng Lâm Tiêu bỏ mặc tôi giữa dòng lũ đất đá, mặc tôi sống chết.
Tôi siết chặt chiếc camera trong tay, đôi môi khẽ nhếch: