4
Nghe con nói, mắt tôi lập tức nhòe đi.
Đứa trẻ nhỏ bé, vậy mà lại nhìn thấu sự phức tạp của người lớn.
“Tiểu Quân…”
“Mẹ, con không trách ba.” – nó nghiêm túc nhìn tôi, “Con chỉ mong mẹ được vui vẻ.”
Một câu nói đơn giản ấy lại khiến bức tường phòng ngự trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.
Tôi ôm chặt hai con, nước mắt không thể kìm nén nữa.
Kiếp trước, để giữ cho chúng một mái ấm “đầy đủ”, tôi đã nhẫn nhịn biết bao khổ nhục.
Nhưng kết quả, những gì các con nhận được chỉ là thêm tổn thương.
Kiếp này, tôi thà để chúng chịu nỗi đau tạm thời vì chia ly, cũng sẽ cho chúng một gia đình thực sự ấm áp.
“Mẹ hứa, chúng ta nhất định sẽ sống thật tốt.” – tôi thì thầm bên tai hai đứa nhỏ.
________________
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu suy nghĩ về tương lai.
Trong thời đại này, phụ nữ ly hôn muốn làm lại từ đầu quả thật rất khó.
Nhưng tôi có ký ức kiếp trước, biết nhiều cách để kiếm tiền.
Hiện tại là những năm đầu của cải cách mở cửa, tuy buôn bán nhỏ vẫn còn rủi ro, nhưng đã bắt đầu được cho phép.
Tôi nhớ lại câu chuyện kiếp trước: có người bán trứng trà ở ga tàu, một ngày kiếm được mấy chục tệ.
Mấy chục tệ, vào thời điểm này đã là khoản thu nhập đáng kể.
Càng nghĩ, tôi càng thấy khả thi, liền quyết định đến ga tàu xem thử.
“Uyển Thu, con định đi đâu thế?” – mẹ tôi, Lý Tú Anh, thấy tôi thay quần áo thì lo lắng hỏi.
“Mẹ, con muốn ra ga tàu xem thử.”
“Ga tàu? Con ra đó làm gì?”
“Con muốn thử buôn bán nhỏ, kiếm chút tiền nuôi các con.”
Lý Tú Anh sững sờ:
“Buôn bán ư? Uyển Thu, con đừng hồ đồ. Con gái đi ra ngoài làm ăn, người ta sẽ bàn tán đấy!”
Trong xã hội lúc này, phụ nữ ra ngoài buôn bán quả thật dễ bị dị nghị.
Nhưng tôi chẳng còn để tâm nữa.
“Mẹ, con không thể sống mãi nhờ gia đình. Con có tay có chân, nhất định nuôi được các con.”
Thấy vẻ kiên định của tôi, bà chỉ còn biết thở dài:
“Vậy… con phải cẩn thận.”
Tôi gật đầu, cầm theo chút tiền rồi ra ngoài.
________________
Quả nhiên, khu vực quanh ga tàu vô cùng náo nhiệt, khách qua lại đông đúc.
Quan sát một hồi, tôi thấy có người bán trứng trà, có người bán bánh bao, làm ăn khá tốt.
Chỉ là những người này đều là dân buôn địa phương, nhìn tôi – kẻ lạ mặt – bằng ánh mắt cảnh giác.