5
Kiếp trước, tôi đã quá mềm lòng, luôn bị lớp vỏ ngoài của cô ta lừa gạt.
Nhưng kiếp này, tuyệt đối sẽ không.
Sau khi Tô Nhã Cầm rời đi, tôi tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Trứng trà nấu xong, tôi nếm thử một quả, hương vị không tệ.
Tiểu Quân và Tiểu Hoa cũng chạy lại, ăn thử rồi khen ngon.
“Mẹ, mẹ định mang cái này đi bán sao?” – Tiểu Quân tò mò hỏi.
“Ừ.” – tôi xoa đầu con, “Mẹ sẽ tự kiếm tiền nuôi hai đứa.”
Trong mắt Tiểu Quân thoáng qua một tia xót xa:
“Mẹ, con có thể giúp mẹ không?”
Nhìn đứa con trai hiểu chuyện, lòng tôi vừa vui mừng vừa đau đớn.
“Tiểu Quân, nhiệm vụ của con là học thật giỏi, chăm sóc em gái.” – tôi nghiêm túc dặn dò – “Khi nào lớn, hãy giúp mẹ.”
Tiểu Quân gật đầu mạnh mẽ.
________________
Hôm sau, tôi đẩy xe nhỏ ra ga tàu.
Ban đầu quả thật hơi căng thẳng, dù sao cũng là lần đầu buôn bán.
Nhưng rất nhanh tôi nhận ra, nỗi lo ấy thật dư thừa.
Mùi thơm của trứng trà nhanh chóng hấp dẫn nhiều hành khách.
Thêm vào đó, trứng tôi nấu đúng là ngon, nên việc buôn bán thuận lợi hơn tôi tưởng.
Chỉ trong buổi sáng, tôi đã bán hơn năm chục quả, lời được bảy tám đồng.
Vào thời điểm này, đó đã là khoản thu nhập không nhỏ.
Đang vui mừng, bỗng tôi thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tống Chí Viễn mặc quân phục, sải bước về phía tôi, gương mặt u ám, ánh mắt tràn đầy tức giận.
“Lâm Uyển Thu, em đang làm gì đấy?” – giọng anh ta trầm thấp, nhưng tôi nghe rõ sự giận dữ bị dồn nén.
“Bán trứng trà.” – tôi thản nhiên đáp, vẫn tiếp tục công việc.
“Em điên rồi sao?” – anh ta cố hạ giọng – “Em có biết chuyện này khiến anh mất mặt thế nào không? Đường đường vợ thủ trưởng quân khu mà lại ra ga tàu bán trứng trà!”
“Là vợ cũ.” – tôi chỉnh lại – “Hơn nữa, tôi buôn bán đàng hoàng, có gì đáng xấu hổ?”
Bị tôi nói trúng, mặt Tống Chí Viễn đỏ bừng:
“Uyển Thu, về nhà với anh đi, đừng làm trò cười ở đây nữa!”
“Về nhà nào?” – tôi cười lạnh – “Trong nhà anh chẳng phải đã có Tô Nhã Cầm rồi sao? Tôi về làm gì, làm bóng đèn chắc?”
Người qua lại nghe được, bắt đầu tò mò nhìn về phía chúng tôi.
Sắc mặt Tống Chí Viễn càng thêm khó coi:
“Uyển Thu, đừng gây rắc rối nữa, về với anh đi.”
“Tôi không hề gây rắc rối.” – tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta – “Chúng ta đã ly hôn. Tôi làm gì không liên quan đến anh.”
“Không liên quan?” – giọng Tống Chí Viễn bỗng cao hơn – “Em là mẹ của các con anh! Em thế này, chúng nó sẽ bị bạn bè cười nhạo!”
Lời ấy khiến tim tôi nhói đau.