1
Em chồng tôi tốt nghiệp xong mãi không xin được việc, thấy nó tội quá nên tôi âm thầm nhờ bộ phận nhân sự ở công ty sắp xếp cho một vị trí ổn định.
Để giữ thể diện cho nó, tôi không hề nói rằng công việc này là do tôi lo giúp.
Nhận được thông báo trúng tuyển, nó mừng quýnh lên, còn mời vợ chồng tôi đi ăn một bữa.
Trong bữa cơm, nó nhìn cái bụng bầu tám tháng của tôi, kéo tay tôi, cười hì hì nói:
“Chị dâu, chị sắp sinh rồi thì đừng đi làm nữa, nhanh chóng thu dọn đồ đạc về quê ở đi.”
Tôi cau mày đáp:
“Còn hai tháng nữa mới đến ngày sinh, chị vẫn có thể đi làm được.”
“Với lại, kể cả khi sinh con xong, chị cũng vẫn sẽ ở trong căn nhà của mình, không định chuyển đi đâu cả.”
Không ngờ em chồng lại nổi cáu:
“Căn nhà đó rõ ràng là của em! Trước đây đi học ở ký túc xá mới cho chị ở tạm, giờ em đi làm rồi, chị đừng có chiếm mãi thế!”
Tôi ngơ ngác, nhà rõ ràng là tôi mua trước khi cưới, lúc nào lại thành của nó?
…
Tôi nghĩ chắc nó học nhiều quá nên lú, liền kiên nhẫn giải thích:
“Tiểu Tĩnh, căn nhà đó là chị mua trước hôn nhân, trên sổ đỏ cũng đứng tên chị, sao lại thành của em được?”
Nó – Cố Tiểu Tĩnh – lại bật cười lạnh:
“Của chị với của em thì khác gì nhau? Chị lấy anh em, mọi thứ của chị đều là của anh em!”
“Hồi đám cưới, anh ấy đã hứa sẽ để căn nhà này lại cho em rồi!”
Ủa? Sao tôi chưa từng nghe Cố Minh Vũ nói qua vụ này?
Tôi bắt đầu thấy bực, liếc nhìn chồng – người vẫn ngồi im lặng bên cạnh.
Anh ta nhẹ nhàng múc một bát canh gà, đặt trước mặt tôi, dịu giọng:
“Thanh Ngôn, Tiểu Tĩnh là con gái, anh không yên tâm để nó ở ngoài một mình, mà em sinh xong cũng cần người chăm sóc.”
“Anh thì bận công việc, hay là em nghỉ làm rồi dọn về quê sống một thời gian đi, có ba mẹ anh chăm sóc.”
Tôi nghe mà lòng lạnh đi mấy phần.
Trước đây anh từng nói trong nhà họ ai cũng cưng chiều cô em gái này, tôi còn tưởng chỉ là yêu thương kiểu anh trai – em gái, không ngờ lại chiều đến mức sẵn sàng hy sinh cả vợ.
Tiểu Tĩnh thấy tôi im lặng, lại tiếp lời:
“Chị cũng đừng có không biết điều. Hồi cưới, anh em đưa cho chị 10 ngàn tiền sính lễ.”
“Số tiền đó là để bù vào căn nhà này đó.”
“Em thấy lấy sính lễ vốn là hủ tục, đáng lẽ một đồng cũng không nên đưa!”
Tôi bật cười:
“Cố Tiểu Tĩnh, chỉ với 10 ngàn mà em đòi mua đứt căn nhà giữa trung tâm thành phố của chị? Em tính toán cũng khéo đấy.”
“Đừng quên, sau khi cưới, ngay ngày hôm sau em đã mè nheo anh em đưa cho 20 ngàn tiền đi du lịch. Trong đó có cả 10 ngàn của chị rồi đấy.”
Mặt Cố Minh Vũ tái xanh, chắc chắn không ngờ tôi lại lôi chuyện này ra trước mặt em gái anh ta.
Tiểu Tĩnh thì như mèo bị dẫm đuôi, lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào mặt tôi mà gào:
“Đồ đàn bà thối! Ăn cơm nhà tôi thì phải nghe lời nhà tôi!”
“Chị đừng quên chị là người lấy chồng xa, ở đây chẳng có ai thân thích. Nếu chọc giận tụi tôi, thử xem chị sống nổi không!”
Nghe đến đây, Cố Minh Vũ cũng thấy không ổn, quay sang mắng em gái: