05
Tôi đứng trong phòng, lòng như lửa đốt. Tôi muốn ra xem chuyện gì đang xảy ra, nhưng lại lo xung đột bên ngoài sẽ làm tổn thương con trong bụng.
Chỉ nghe loáng thoáng tiếng chửi bới của người bên ngoài, sau đó là giọng Giang Minh nhỏ nhẹ cầu xin:
“Anh Trần, làm ơn cho tôi thêm hai ngày, chỉ hai ngày nữa thôi.
“Tôi đang nghĩ cách, thật sự đang nghĩ cách.”
Tôi áp tai vào cánh cửa, không biết tại sao cơ thể càng lúc càng mệt, chân tay rã rời, mí mắt nặng trĩu.
Bên ngoài vang lên tiếng đập phá, tôi giật mình định chạy ra. Vừa hé mở cửa một chút, Giang Minh đã “rầm” một tiếng đóng sập lại.
“Hạ Hạ, cứ để anh lo, đừng ra ngoài!”
Trước khi rơi vào cơn buồn ngủ không thể cưỡng lại, tôi cố gắng hết sức gọi điện báo cảnh sát, cung cấp địa chỉ nhà, rồi bất tỉnh hoàn toàn.
06
Tôi tỉnh dậy vì cảm giác có ai đó đang mò mẫm trên người mình.
Đầu óc còn lơ mơ, tôi mơ hồ nhận thấy một đôi tay gấp gáp đang sờ ngực tôi, cố gắng kéo áo tôi ra.
Theo phản xạ, tôi đẩy tay người đó ra. “Giang Minh, đừng giỡn nữa.”
Trong bóng tối, một mùi lạ bất chợt xộc vào mũi, làm tôi giật mình.
Không phải Giang Minh!
Tôi dồn hết sức bình sinh đẩy người đó ra, bật dậy mở đèn ngủ trên đầu giường.
Trên giường là một người đàn ông lạ, không mảnh vải che thân, đang cười cợt nhìn tôi.
“Anh đây thích mấy cô bầu bí tròn trịa thế này, sung sướng!”
Hắn vừa cười vừa nhích lại gần tôi.
Đầu tôi “uỳnh” một tiếng, không nghĩ được gì cả, tôi chỉ biết bật dậy chạy về phía cửa.
Tới cửa, tôi vặn nắm đấm thật mạnh nhưng nó bị khóa chặt, không nhúc nhích.
Nước mắt tôi tuôn rơi.
Vừa đập cửa, tôi vừa hét lên:
“Giang Minh, Giang Minh! Anh đâu rồi!
“Cứu tôi với! Cứu tôi!”
Tên đàn ông kia vẫn từ từ tiến đến, ánh mắt đục ngầu đầy dục vọng.
Hắn cười khẩy, như mèo vờn chuột:
“Đừng phí sức làm gì, cưng ơi.
“Ông chồng em đang đứng ngoài cửa canh chừng đấy.
“Chỉ khi anh đây thỏa mãn rồi, anh ta mới thả em ra.”
Cổ họng tôi khô khốc, tôi càng đập cửa dữ dội hơn.
“Giang Minh! Anh bị điên rồi!
“Tôi là vợ anh! Tôi đang mang thai con anh!
“Hãy thả tôi ra! Thả tôi ra đi!”
Bên ngoài im ắng đến mức đáng sợ, không một tiếng động.
Tên đàn ông kia đã tiến sát đến tôi, định bế tôi lên.
Tôi co rúm lại ở góc tường, vừa hét lên vừa đấm đá hắn điên cuồng.
Nhưng chẳng mấy chốc, hắn mất kiên nhẫn.
“Giang Minh! Mở miệng nói một câu đi!”
Lúc đó, giọng Giang Minh vang lên ngoài cửa:
“Hạ Hạ, đừng chống cự nữa.
“Em muốn ở trung tâm chăm sóc sau sinh thêm ngày phải không?
“Anh Trần đây đồng ý trả năm nghìn mỗi đêm. Em ở cạnh anh ấy nhiều hơn, không chỉ đủ tiền chăm sóc sau sinh mà còn lo được cả sữa và bỉm cho con.
“Đợi anh Trần vui rồi, anh sẽ thả em ra.”
Tôi không thể tin nổi vào tai mình.
Tôi dựa lưng vào tường, cố giữ mình không quỵ ngã.
Tôi run rẩy mắng Giang Minh:
“Anh là đồ cầm thú!
“Tôi vẫn đang mang thai con anh!”
Giang Minh bật cười:
“Bây giờ là giữa thai kỳ, thai đã ổn định.
“Con chắc chắn là con anh. Em mang thai con anh để kiếm tiền cho anh, đôi bên cùng có lợi, quá hoàn hảo.”
Trước mắt tôi tối sầm, tôi cố gắng nghĩ cách để thoát thân.
Tên đàn ông kia không đợi thêm được nữa. Hắn bước tới, giáng cho tôi hai cái tát.
“Nghe lời đi, tao sẽ cho mày đỡ khổ.”
Nói rồi, hắn túm cổ áo tôi, kéo mạnh một cái, làm các cúc áo tung ra.
Tôi co rúm người, lùi lại từng bước.
Trong đầu tôi là một khoảng trống đen kịt.
Cánh cửa trước mặt bị khóa kín, tôi không có đường thoát. Tôi phải làm gì đây?
07