1.
Đang nằm trên ghế ở ban công, đầu óc rối như tơ vò thì điện thoại của Lâm Tuyết gọi đến.
“Thế nào? Lần này bà ấy chịu rồi chứ?”
Giọng cô ấy dịu dàng nhưng không giấu nổi nỗi sốt ruột.
Tôi cố gạt bỏ những cảm xúc khó chịu, nói với giọng vui vẻ:
“Ừ, lần này bà ấy đồng ý rồi!”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng run run:
“Thật không? Lão Trần, anh đừng lừa em đấy!”
Nghe vậy tôi thấy xót lòng, hạ giọng dỗ dành:
“Tuyết à, là thật mà. Bà ấy đồng ý rồi, từ nay chúng ta không cần lén lút nữa.”
Cô ấy bật khóc trong điện thoại:
“Tốt quá rồi… em chờ ngày này lâu lắm rồi…”
Nghe tiếng cô ấy nghẹn ngào, mắt tôi cũng nóng lên.
Đây là lần thứ 10 tôi đề nghị chia tay với Châu Vân, cả chín lần trước đều thất bại.
Suốt một năm qua, bà ấy từ điên loạn đến nước mắt lưng tròng, từ đe dọa đến cầu xin…
Còn tôi, từ áy náy ban đầu đến giờ đã chán ngấy tận cổ.
Mỗi lần thất bại, tôi lại không dám nhìn mặt Lâm Tuyết—
Cô ấy thành thật, kiên nhẫn, luôn chờ đợi.
Ngay cả khi nước mắt rưng rưng, cô ấy vẫn phải quay sang an ủi tôi:
“Em hiểu mà, dù sao hai người cũng sống với nhau mấy chục năm… hay là mình đưa thêm chút tiền để bù đắp cho chị ấy, chứ không yêu thật thì ai chịu khổ như thế này chứ…”
Ba tháng sau, tôi quay về căn nhà mình đã sống suốt 30 năm.
Trước khi đến, tôi đã nhắn tin báo trước.
Vừa mở cửa, Châu Vân vẫn đang nấu cơm.
Thấy tôi, bà ấy bình tĩnh bảo tôi ngồi xuống, nói Tiểu Vũ đi dự triển lãm tranh.
Trước khi tới đây, tôi đã bàn với Lâm Tuyết, nếu lần này bà ấy vẫn không chịu ly hôn, thì tôi sẽ nhường cho bà ấy nửa số lương hưu, cả căn nhà cũng cho.
Tôi thậm chí đã chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến dai dẳng.
Không ngờ—
Tôi mới nói được một câu, bà ấy đã đồng ý.
Lâm Tuyết bên kia điện thoại cũng cảm thấy kỳ lạ, im lặng vài giây rồi nói:
“Lão Trần, bà ấy có giăng bẫy gì không đấy?”
Là một cán bộ về hưu, Lâm Tuyết từ trước đến nay luôn thận trọng.
Tôi lắc đầu:
“Không đâu. Bà ấy quanh năm ở nhà lo cơm nước, không tiếp xúc với thế giới ngoài kia, chẳng biết mấy mánh khóe này đâu.”
Giọng Lâm Tuyết dịu xuống:
“Lòng người khó đoán, bà ấy không biết, không có nghĩa không ai bày cho. Vì tương lai của mình, anh vẫn nên cẩn thận.”
Tôi trầm mặc vài giây.
“Anh biết rồi.”
Châu Vân từ phòng chứa đồ bước ra, tay cầm một xấp giấy.
2.
Tôi ngẩng đầu nhìn bà ấy.
Bà ấy bình tĩnh đến lạ, hoàn toàn không có biểu cảm gì.
“Giấy ly hôn tôi đã ký rồi. Khi nào anh đặt lịch ở ủy ban, báo tôi một tiếng.”
Bà ấy đặt bản thỏa thuận lên bàn, sau đó quay người vào phòng ăn.
Tiếng “tít” từ nồi cơm điện vang lên, mùi cơm nóng thơm phức lan khắp phòng.
Bà ấy múc một bát rồi ngồi xuống ăn, tôi theo phản xạ định đưa tay đón lấy.
Nhưng bà ấy chẳng buồn để ý, cứ thế ăn một mình.
Thấy tay tôi còn lơ lửng giữa không trung, bà ấy ngẩng đầu nhìn tôi khó hiểu:
“Giấy tờ không phải trong tay anh sao?”
Tôi khẽ nhíu mày, rút tay về, cẩn thận xem bản “Thỏa thuận ly hôn” trên tay.
Một lát sau, tôi ngẩng đầu hỏi:
“Em thấy điều khoản thế này ổn chưa? Có cần bàn lại chút không?”
Châu Vân vẫn đang thong thả ăn cơm.
Nghe xong, bà ấy đặt đũa xuống, nghĩ ngợi vài giây rồi nói:
“Không cần sửa, tôi đồng ý hết.”
Tôi nhìn chằm chằm bà ấy, do dự một chút rồi nói:
“Châu Vân, nếu em thấy chưa đủ, tôi có thể bù thêm.”
Bà ấy đặt bát xuống, môi khẽ nhếch thành một nụ cười chua chát:
“Bù bao nhiêu? Lâm Tuyết đồng ý không?”
Tôi lập tức cảm thấy một luồng bực bội dâng lên trong lòng.
Suốt một năm nay, cứ nhắc đến chuyện ly hôn là Châu Vân lại kéo Lâm Tuyết vào.
Trong mắt bà ấy, tôi chính là kẻ bạc tình thay lòng, còn Lâm Tuyết là thứ đàn bà trơ tráo chen chân vào gia đình người khác.
Nhưng bà ấy đâu hiểu.
Tôi và Lâm Tuyết có thể đi đến bước hôm nay, đã phải trải qua biết bao giày vò và đấu tranh.
Thật ra, hồi đầu tôi và Lâm Tuyết đều chẳng ưa gì nhau.
Cô ấy là người mới của hội người cao tuổi, trang điểm đậm, ăn mặc hợp mốt.
Khiêu vũ thì uốn éo quyến rũ, trong buổi sinh hoạt của hội còn dám công khai phản bác một hội trưởng như tôi.
Còn Châu Vân thì hiền lành, hướng nội, không son phấn, ăn mặc giản dị, ngày ngày chỉ lo cơm nước, trông cháu, làm việc nhà, thi thoảng mới vẽ tranh.
Cả đời tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào như Lâm Tuyết.
Có lần tôi lại đang cằn nhằn chuyện Lâm Tuyết, thì Châu Vân đang dọn bát đũa sau bữa tối.
Bà ấy vừa lau tay, vừa đi tới, cười nói:
“Lão già này, miệng bảo không thích, mà ngày nào cũng nhắc đến người ta là sao?”
3.
Sau đó, tôi nghe các thành viên khác trong hội kể rằng, cô ấy từng ly hôn vì bị bạo hành, một mình nuôi con gái khôn lớn, dựng vợ gả chồng, vậy mà người chồng cũ vẫn thường xuyên gây phiền phức cho cô.
Nghĩ đến dáng vẻ tràn đầy sức sống của cô ấy trong lớp khiêu vũ, lại ẩn chứa vết thương sâu kín như vậy, tôi không khỏi thay đổi cách nhìn.
Lâm Tuyết dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi ấy từ tôi.
Chúng tôi ngày càng ăn ý trong các hoạt động của hội.
Mỗi lần luyện tập, chúng tôi đều là cặp đôi biểu diễn ăn ý nhất. Cô ấy biết cách phối hợp theo nhịp của tôi, còn tôi cũng có thể theo kịp bước chân của cô ấy.
Sau mỗi buổi sinh hoạt, cô đều đưa tôi một chai nước ấm, dịu dàng bảo:
“Đồng chí lớn tuổi rồi, phải bổ sung nước thường xuyên.”
Hôm ấy sau khi kết thúc hoạt động, tôi phát hiện ví tiền để quên trong phòng sinh hoạt, quay lại lấy thì bắt gặp Lâm Tuyết đang ngồi một mình trong góc, lặng lẽ lau nước mắt.