5
Đêm đó, khi đã mệt rã rời, Lâm Tuyết ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi.
Tôi cầm ly trà, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí rối như tơ vò. Bất chợt nhớ lại một chuyện nhỏ.
Hơn một tháng trước, tôi đang luyện khiêu vũ ở hội thì nhận được cuộc gọi từ Châu Vân, giọng bà ấy đầy giận dữ:
“Vì sao lại giao suất triển lãm tranh của Tiểu Vũ cho cháu gái của Lâm Tuyết?”
Lúc đó tôi rất bực mình, giọng cũng gắt gỏng:
“Lần nào cũng là Tiểu Vũ tham gia, để Tiểu Nhụy có cơ hội thì sao? Có gì sai chứ? Hơn nữa triển lãm này do đơn vị tôi tổ chức, dù đã nghỉ hưu thì tôi vẫn có chút tiếng nói. Sau này Tiểu Vũ còn nhiều cơ hội mà!”
Châu Vân im lặng một lúc lâu rồi mới nói nhỏ:
“Anh có biết Tiểu Vũ đã cố gắng thế nào cho buổi triển lãm này không? Thằng bé nói muốn dùng thực lực chứng minh ông nội không thiên vị, muốn đoạt giải nhất để khiến anh tự hào…”
Tôi xua tay, giọng mệt mỏi:
“Thằng bé này cứng đầu quá, để mai mốt tôi mua cho nó cái máy bay điều khiển từ xa. Còn Tiểu Nhụy thì tội nghiệp, từ nhỏ đã…”
Bà ấy cúp máy luôn.
Hôm triển lãm diễn ra, ban tổ chức đặc biệt sắp xếp tôi và Lâm Tuyết ngồi ở hàng ghế danh dự.
Tiểu Nhụy mặc chiếc váy công chúa mới tinh, được mọi người khen ngợi không ngớt.
Châu Vân và Tiểu Vũ đứng ở góc phòng triển lãm, ăn mặc giản dị, trông như hai người xa lạ lạc lõng giữa đám đông.
Người dẫn chương trình cười rạng rỡ nói:
“Quả nhiên cháu gái thầy Trần có năng khiếu bẩm sinh!”
“Đúng vậy đúng vậy, bức tranh của Tiểu Nhụy bố cục tinh tế, phối màu táo bạo…”
Từ khóe mắt, tôi thấy Châu Vân kéo Tiểu Vũ rời khỏi phòng triển lãm trong im lặng.
Tiểu Vũ ngoảnh đầu lại nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn thất vọng.
Lâm Tuyết siết nhẹ tay tôi:
“Đừng để ý đến họ.”
Tôi gật đầu, ép bản thân tập trung vào tiếng cười nói rôm rả trước mắt.
…
Từ ngày chọn con đường không lối về này, tôi luôn cố tình tránh né những hồi ức có thể khiến mình lung lay quyết tâm.
Tôi không thể để cảm giác tội lỗi chi phối lựa chọn của bản thân.
Tôi tự nhủ, bao năm qua bà ấy ở nhà nuôi cháu, sống yên ổn, bây giờ cho một khoản tiền dưỡng già là đã đủ tình đủ nghĩa rồi.
Tôi đặt ly trà xuống, ngăn cản những hồi tưởng không mời mà đến.
Hôm đi làm thủ tục ly hôn, Lâm Tuyết khăng khăng đòi đi cùng.
Cô ấy nói muốn thành tâm xin lỗi Châu Vân.
Tôi thoáng chần chừ.
6
“Nếu bà ấy nổi giận tại chỗ thì sao…”
Lâm Tuyết cười gượng, “Vậy thì là em đáng đời.”
Chúng tôi đến Ủy ban trước giờ hẹn, cô ấy nắm chặt tay tôi, cả hai cùng động viên lẫn nhau.
Khi Châu Vân bước vào, suýt nữa tôi không nhận ra bà ấy.
Hôm nay bà ấy ăn mặc rất chỉn chu: một chiếc váy dài màu kem phối cùng áo cardigan len, tóc được uốn thành những lọn sóng duyên dáng, trông trẻ ra cả chục tuổi.
Trang điểm tinh tế mà không quá đậm, làm nổi bật làn da trắng mịn như ngọc, từng cử chỉ đều toát lên vẻ nhã nhặn, tao nhã.
Bà ấy khẽ kéo lại khăn choàng vai, bước vào đại sảnh với dáng vẻ ung dung.
Dường như bà ấy luôn mang đến một thứ năng lượng tĩnh lặng, đi đến đâu cũng khiến người xung quanh thấy bình yên trong lòng.
Ở nhà là vậy, ra ngoài cũng vẫn như vậy.
Toàn bộ đại sảnh bỗng yên lặng hẳn, ánh mắt mọi người đều bị bà ấy thu hút.
Tôi sững sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Tôi bước tới gần, buột miệng nói: “Hôm nay em mặc váy à?”
Bà ấy rõ ràng không ngờ tôi sẽ hỏi vậy, khựng lại một chút:
“Ừ.”
“Tôi nhớ em lúc nào cũng mặc quần dài, ít thấy em ăn diện thế này.”
Bà ấy khẽ nhíu mày, dịu giọng đáp:
“Chút nữa có hẹn gặp bạn cũ.”
Tôi vừa định hỏi là ai thì Lâm Tuyết bước đến.
Thấy dáng vẻ của Châu Vân, ánh mắt cô lóe lên chút bất ngờ, rồi mỉm cười lịch sự:
“Chào chị Châu, tôi đến đây liệu có làm phiền chị không?”
Châu Vân nhìn cô vài giây, môi cong lên một nụ cười nhạt:
“Chuyện đã qua rồi.”
Nghe vậy, trong lòng tôi bỗng thấy bực bội, giọng nói cũng gắt hơn:
“Đây là nơi công cộng, đừng như trước kia cứ dây dưa mãi!”
Câu đó không phải không có lý.