11
Quan hệ giữa tôi và Lâm Tuyết bỗng rơi vào một bầu không khí kỳ lạ.
Cô ấy lạnh nhạt, còn tôi thì xa cách.
Tôi không biết liệu đó có phải là do cô cố tình như vậy hay không.
Còn tôi thì không.
Tôi chỉ là… bỗng nhiên như mất đi một phần cảm xúc từng có với cô.
Lâm Tuyết rất nhạy cảm.
Cô cảm nhận được điều gì đó, liền chủ động làm lành.
Ban đêm, cô tựa đầu lên vai tôi, giọng nói dịu dàng, quyến luyến:
“Lão Trần, em hiểu cho anh mà.
“Chừng ấy năm, anh vì em mà chịu bao điều tiếng, bị đạo đức xã hội lên án, giờ lại phải cắt đứt hoàn toàn với cuộc sống cũ, không tránh khỏi cảm giác lạc lõng.
“Bác sĩ nói áp lực tinh thần của anh quá lớn nên mới ảnh hưởng đến sức khỏe.
“Không sao đâu, lão Trần, giai đoạn này sẽ sớm qua thôi. Đợi anh cầm được giấy chứng nhận ly hôn, mọi gánh nặng sẽ được buông bỏ, lúc đó… chúng ta có thể mãi mãi bên nhau rồi. Cuộc sống hạnh phúc phía trước vẫn còn rất dài.”
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh trăng lạnh lẽo, những vì sao mờ nhạt.
Những điều cô ấy nói—thật ra cũng đúng.
Mỗi bước ngoặt trong đời người đều cần thời gian để chia tay quá khứ.
Tôi chỉ là… đang dần rời xa những điều từng quen thuộc.
Anh chị tôi gọi điện, nói Trần Minh đã về nước, bảo tôi về nhà ăn cơm.
Tôi rất bất ngờ—thằng bé thật sự về rồi.
Từ nhỏ nó đã thể hiện tài năng hội họa xuất chúng, là một “thần đồng vẽ tranh”. Ngoài việc sở hữu ngoại hình nổi bật, nó còn có tính cách lạnh lùng, xa cách, chẳng mấy khi thân thiết với ai.
Khi tôi đến dưới nhà, thấy Trần Minh đang đứng dưới tán cây ngô đồng trước cổng, cúi đầu nhìn mặt đất, không biết đang nghĩ gì.
Tôi dẫn theo Lâm Tuyết đi đến, định để hai người làm quen.
Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt.
Lâm Tuyết cười niềm nở gọi:
“Tiểu Minh~”
Nó liếc nhìn cô một cái, rồi quay sang tôi, lạnh nhạt hỏi:
“Chú, thủ tục ly hôn chưa xong mà?”
Lâm Tuyết lập tức đỏ bừng mặt.
Tôi cũng thấy lúng túng.
Nhưng Trần Minh xưa nay vẫn vậy—nếu không nói thì thôi, còn đã mở miệng là thẳng thắn đến tàn nhẫn, chẳng hề quan tâm hoàn cảnh hay sắc mặt ai.
“Thôi đủ rồi, vào nhà đi.” Tôi nói giọng nặng nề.
“Chú vào trước đi, cháu còn đợi người.”
Tôi cau mày:
“Còn ai đến nữa?”
Nó không trả lời, ánh mắt dừng lại nơi cánh cổng.
Khi Trần Minh dắt Châu Vân và Tiểu Vũ bước vào, cả người tôi chợt sững lại.
Châu Vân rõ ràng cũng không ngờ sẽ gặp tôi ở đây, bước chân khựng lại trong thoáng chốc—
Nhưng Tiểu Vũ thì đã vui vẻ chạy lên chào anh chị tôi rối rít.
12
Sắc mặt của Lâm Tuyết tối sầm, gần như có thể vắt ra nước.
Bữa cơm hôm đó khiến người ta nghẹt thở.
Anh chị tôi thì vây quanh Tiểu Vũ, hết đưa món này lại gắp món kia, sợ thằng bé ăn không đủ.
Châu Vân lặng lẽ ăn cơm, chuyên tâm đối mặt với bát đũa trước mặt.
Lâm Tuyết gần như không động đũa, ngồi thẳng lưng, hốc mắt đỏ hoe.
Trong lòng tôi thầm mắng Trần Minh không biết điều—lớn đầu rồi mà còn hành xử bốc đồng như thế.
Châu Vân đặt đũa xuống, khẽ nói đã ăn no, rồi một mình bước ra phòng khách.
Từ lúc bà ấy bước chân vào nhà, lòng tôi cứ trống rỗng, ngột ngạt khó tả.
Tôi cố tình không liếc về phía bà ấy, chỉ chăm chăm gắp thức ăn cho Lâm Tuyết, liên tục mời cô ăn thêm.
Đối mặt với ánh nhìn không hài lòng của anh chị và gương mặt mỉa mai của Trần Minh, tôi giả vờ như không thấy.
Khi thấy Trần Minh đặt bát đũa xuống và bước theo Châu Vân ra phòng khách, lòng tôi bỗng hoảng loạn một cách khó hiểu.
Cảm giác bồn chồn trào lên, máu trong người như dồn hết lên não, tôi không sao kìm nén nổi.
Tôi ngẩn người một lúc, rồi đứng dậy đi về phía phòng khách.
Đến cửa, tôi nghe thấy giọng Châu Vân, dịu dàng mà kiên quyết:
“Tiểu Minh, tấm lòng của em, cô ghi nhận. Nhưng vì Tiểu Vũ, cô không thể rời đi.”
Trần Minh nghiêm túc đáp:
“Cô giáo, phát triển sự nghiệp ở Pháp là cơ hội hiếm có. Ở đó em quen nhiều chủ phòng tranh, em tin tranh của cô nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ.”
Tôi đẩy cửa bước vào, trầm giọng hỏi:
“Các người đang bàn chuyện gì vậy?”
Cả hai quay lại nhìn tôi.
Trần Minh bình thản đáp:
“Cháu đang khuyên cô giáo sang Pháp phát triển. Tài năng của cô không nên bị mai một.”
“Tiểu Minh!”
Châu Vân khẽ thở dài, trong mắt tràn đầy bất lực.
Cơn giận trong tôi bốc lên:
“Cô ấy còn phải chăm Tiểu Vũ, đừng có làm loạn nữa!”
Trần Minh nhìn thẳng vào tôi:
“Chú… chú đến giấc mơ của cô cũng không hiểu.”
Tôi giận đến mức tay run lên bần bật.
Phía sau, giọng Lâm Tuyết vang lên chua chát, đầy mỉa mai:
“Em nói rồi mà, chị ta tâm cơ lắm, anh đâu có tin.
Hai ta chịu bao nhiêu điều tiếng, người ta thì khéo léo vô cùng—vừa có tiền, lại vừa giả bộ thanh cao!
Châu Vân à, làm bộ làm tịch như tiên nữ, rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi!”
13
Trần Minh quay sang Lâm Tuyết, ánh mắt đầy chán ghét:
“Thứ nhất, cô giáo Châu Vân đã từ bỏ biết bao cơ hội vì gia đình, cô không hiểu được đâu.
Thứ hai, cô nghĩ mình là ai? Những chuyện hai người làm trong hai năm qua thật khiến người ta buồn nôn. Cô có tư cách gì mà đứng đây lớn tiếng? So với cô giáo Châu Vân, cô chẳng khác nào một trò hề nhảy nhót. Chỉ là chú tôi bị cô làm cho mờ mắt thôi.”