01
Sắc mặt Diêu Vĩ lập tức sầm xuống.
“Em nói mỉa ai đấy? Anh cũng chỉ nghĩ cho em thôi. Mẹ anh đâu có nghĩa vụ phải chăm em ở cữ. Mẹ người ta chỉ nấu bữa cơm là xong, mẹ anh thì khác, bà là bảo mẫu chuyên nghiệp mà!”
Tôi nhìn thẳng vào anh:
“Là anh nghĩ vậy, hay là mẹ anh nói vậy?”
Ánh mắt anh thoáng chút chột dạ:
“Tất nhiên là anh nghĩ vậy. Sau ba ngày chăm em và con, anh mới hiểu nuôi con vất vả thế nào. Mẹ anh cũng lớn tuổi rồi, nên mình phải báo hiếu cho đàng hoàng.”
“Anh cũng là vì em thôi, làm bề ngoài cho tròn, người ta mới cam tâm tình nguyện giúp mình. Nếu chỉ có mẹ anh bỏ công bỏ sức, sớm muộn gì bà cũng thấy không công bằng. Lúc đó xảy ra xung đột mẹ chồng – nàng dâu, chẳng phải anh phải đứng giữa dàn xếp à?”
“Ba ngày nay mẹ anh không vào viện thăm em, chẳng phải là vì em không có lấy một lời cảm ơn, khiến bà buồn lòng sao?”
Một tràng dài lời nói của anh như thể tôi đã phạm tội tày đình vậy.
Cứ như đàn ông sinh con xong là đột nhiên “mở mang tầm mắt”, chỉ muốn vợ vét sạch ví để cung phụng mẹ chồng.
Ba ngày qua, anh chỉ thỉnh thoảng thay tã, cho con bú sữa. Phần lớn việc chăm tôi đều là bố tôi lo.
Tôi cười lạnh, nói thẳng:
“Mẹ anh không vào viện, là do tôi không ‘biểu hiện’ gì, hay là vì bà ghét tôi sinh con gái?”
02
Tôi chưa bao giờ ép mẹ chồng – bà Vương Quế Phân – phải chăm tôi ở cữ.
Mới cưới xong không bao lâu, bà đã bắt đầu giục sinh con.
Ban đầu tôi còn muốn tận hưởng vài năm thế giới hai người, nhưng bà giục mãi, rồi cuối cùng tôi cũng lung lay, và nhanh chóng có thai.
Khi biết tôi mang thai, bà vui ra mặt.
Cách vài ngày lại gọi điện hỏi thăm, còn hứa chắc nịch rằng tôi đừng lo chuyện ở cữ hay chăm con, vì bà là bảo mẫu chuyên nghiệp, sẽ lo hết cho tôi.
Không lâu sau, bà đến nhà, kéo tôi lại hỏi đầy vẻ bí mật:
“Con có dùng quan hệ bên nhà mẹ mà siêu âm chưa? Là con trai phải không?”
Tôi thấy không vui, nhưng vẫn giữ phép lịch sự:
“Siêu âm giới tính thai là phạm pháp. Dù là trai hay gái thì vợ chồng con cũng đều yêu quý. Bọn con cũng đã thống nhất, chỉ sinh một đứa thôi.”
Diêu Vĩ thấy tôi không vui, vội can ngăn mẹ vài câu, bảo bà đừng nói mấy chuyện đó nữa.
Bà trợn mắt lườm anh, rồi không nói thêm.
Khi bụng tôi lớn dần, bà nhìn chằm chằm bụng tôi, không ngừng gật đầu, ánh mắt đầy kỳ vọng:
“Cái bụng này giống hệt lúc mẹ mang Diêu Vĩ, chắc chắn là con trai rồi!”
Tôi mệt mỏi nhưng nghĩ bà lớn tuổi, có lẽ vẫn còn tư tưởng phong kiến, mình không thay đổi được thì đành mặc kệ.
Đến gần cuối thai kỳ, bà càng nhấn mạnh rằng bà đã bỏ hết việc nửa năm tới để ở nhà chăm tôi và cháu nội.
Tôi rất cảm kích, còn kể chuyện đó với mẹ tôi khi ăn cơm.
Mẹ tôi nghe xong thì yên tâm, nói rằng mẹ chồng tôi là bảo mẫu, chăm trẻ cũng đáng tin, không còn gì tốt hơn.
Để thể hiện lòng thành, ăn cơm xong tôi còn cùng mẹ đi chọn chiếc vòng vàng 50g để tặng bà. Nghĩ bụng chờ sinh xong sẽ đưa tặng.
Sau khi sinh, tiền biếu hàng tháng tôi cũng dự định rõ ràng, chắc chắn không để bà phải so đo thiệt hơn.
Bình thường Diêu Vĩ đi làm bận, mỗi khi mẹ anh đau ốm vặt đều là tôi chủ động đưa đi khám, dặn dò từng viên thu//ốc, từng giờ uống.
Lễ Tết tôi chưa bao giờ tiếc tiền mừng.
Bà vẫn hay khoe với người ta rằng Diêu Vĩ cưới được cô vợ tốt.
Trước khi sinh con, tôi từng nghĩ mình rất may mắn.
Diêu Vĩ chiều tôi, tôi với mẹ chồng cũng hoà hợp, gia đình yên ấm.
Nhưng giờ, con vừa chào đời, hai người như thể lột mặt nạ, không cần diễn nữa.
03
Sắc mặt Diêu Vĩ thay đổi:
“Em đúng là sinh con xong thì bắt đầu nghĩ bậy nghĩ bạ, chẳng có chuyện đó đâu!”
Tôi phản bác:
“Rõ ràng trước khi em vào phòng sinh, anh với mẹ còn đang đứng ngoài cửa. Sao lúc em sinh xong đi ra, bà đã biến mất? Còn gì quan trọng hơn chuyện sinh con sao?”
Còn gì để nghi ngờ nữa? Mẹ chồng tôi rõ ràng trọng nam khinh nữ.
Vừa nghe sinh con gái là xoay người bỏ về nhà, giờ còn bày ra bộ mặt cao cao tại thượng, chờ tôi chuyển tiền, khom lưng cúi đầu năn nỉ, thì bà mới ‘bằng lòng’ trông cháu.
Diêu Vĩ vẫn cãi cố:
“Em nghĩ nhiều rồi, mẹ anh chỉ là không khoẻ, ở nhà nghỉ chút thôi.”
Tôi nhìn bộ dạng ngụy biện của anh mà thấy buồn cười:
“Được thôi. Mẹ anh không khoẻ thì tôi cũng không dám làm phiền. Tôi sẽ về nhà bố mẹ ruột ở cữ, họ sẽ chăm sóc tốt cho tôi.”
Diêu Vĩ cuống lên:
“Thế sao được! Người ta mà biết vợ tôi có mẹ chồng là bảo mẫu chuyên nghiệp mà lại về nhà đẻ ở cữ, thì mặt mũi tôi để đâu? Chẳng phải làm hỏng danh tiếng của bà sao? Bà còn ai thuê nữa?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, thì tiếng mẹ tôi đã vọng lại:
“Mấy người còn mặt mũi gì nữa? Vợ vừa sinh xong đã bắt nộp tiền, còn đòi mặt mũi?”
Mẹ tôi vốn đã xin nghỉ đúng vào thời điểm dự tính tôi sinh.
Không ngờ tôi lại sinh sớm.
Vài ngày nay bà lo lắng sốt ruột, đều là bố tôi đến bệnh viện đưa cơm và bế cháu giúp tôi một lúc.