10.
Phu nhân hầu phủ có tài xem tướng, chỉ một ánh mắt đã nhận ra thân phận nữ nhi của ta.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu ta xoay chuyển vô số cách ứng phó.
Dùng Tạ Minh Tiêu uy hiếp bà, hay cúi mình nhận lỗi, thậm chí là bày tỏ nỗi khổ để cầu xin tha thứ?
Thế nhưng, ta bình tĩnh theo phu nhân bước vào hậu viện.
Phu nhân nhìn ta, ánh mắt dần đỏ hoe, khẽ nói:“Chao ôi… Tiểu thư sinh, đi đến được ngày hôm nay, chắc hẳn ngươi đã phải chịu không ít khổ cực.”
Ta nghe xong, thoáng ngẩn người.
Hai tay giấu sau lưng khẽ run lên.
Ta muốn nói rằng: Không khổ lắm đâu. Nhưng bản thân ta, vốn lanh lợi biết ăn nói, lúc này lại không thể thốt ra một câu nào.
Phu nhân nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt trên mặt ta. Đôi bàn tay ấy, ấm áp và dịu dàng.
“Hiện giờ ngươi còn trẻ, gầy yếu một chút cũng không sao. Nhưng sau này vào triều làm quan, tuổi tác ngày càng lớn, nếu vẫn cứ gầy guộc thế này, khó tránh người ta sinh nghi.” Phu nhân dịu dàng nói. “Từ nay, vào ngày nghỉ, hãy đến hầu phủ. Ta sẽ dạy ngươi một bộ quyền pháp dưỡng sinh, giúp thân thể rắn chắc, cường kiện hơn.”
Ta khẽ hỏi:“Phu nhân không nghĩ việc nữ cải nam trang để đi học là chuyện đại nghịch bất đạo sao?”
Phu nhân bật cười, hỏi ngược lại:“Ngươi nghĩ đó là chuyện đại nghịch bất đạo ư?”
Ta ngẫm nghĩ, rồi đáp nhẹ nhàng:“Nam nhân cho rằng đó là đại nghịch bất đạo.”
Phu nhân cười khinh miệt:“Đó là vì họ sợ nữ nhân cướp đi quyền lực của họ. Cho nên mới đặt ra đủ thứ quy tắc, giam cầm nữ nhân trong hậu viện, trong tà áo lụa là, trong thiên chức sinh con dưỡng cái. Họ làm như vậy, để nữ nhân không còn thời gian nghĩ xem liệu mình có thực sự sinh ra để làm nữ nhân hay không.”
Hai chữ “nữ nhân” ấy, là xiềng xích, là gông cùm.
Nếu thế gian này đảo ngược thì sao?
Nam nhân sinh ra, sẽ được dạy rằng:
Nam nhân phải tam tòng tứ đức, phải dịu dàng đoan chính.Nam nhân vô tài mới là đức, thiên chức của họ là sinh con đẻ cái.Nam nhân phải thuận theo mẹ và vợ, sẵn sàng hy sinh tất cả vì họ.
Vậy thế giới lúc ấy sẽ ra sao?
Cho nên, giới tính chỉ là một định nghĩa. Nhưng chúng ta không nên để ai khác định nghĩa chính mình.
Phu nhân nắm tay, cùng ta đàm đạo một hồi. Những lời bà nói khiến tâm trí ta rung động mạnh mẽ.
Ta ngây ngẩn một hồi, lẩm bẩm:“Phu nhân, thực lòng mà nói, trước đây ta chỉ một lòng muốn thi đỗ công danh, chưa từng nghĩ sâu xa đến thế.”
Dưới ánh nhìn dịu dàng của phu nhân, ta đã kể bà nghe câu chuyện của chính mình.
11.
Mẹ ta từng là một thanh quan chờ khách trong kỹ viện.
Một đêm xuân, bà và cha ta chung chăn gối, từ đó mang thai ta.
Trong kỹ viện có một ông thầy bói mù sờ bụng bà rồi phán:“Nếu là con trai, nhất định sẽ là trạng nguyên.”
Cha ta nghe xong mừng rỡ, lập tức chuộc mẹ ra khỏi kỹ viện.
Thế nhưng, đến ngày sinh, lại sinh ra một bé gái.
Lời hứa hẹn về vị trí chính thất ngay lập tức tan thành mây khói.
Ta và mẹ bị nhốt vào một gian viện lạnh lẽo, ngày ngày vật lộn sống sót.
Phải, chỉ là vật lộn.
Mỗi lần bị mẹ treo lên đánh đập, ta đều tự hỏi: Rốt cuộc khi nào cuộc sống này mới kết thúc?
Mỗi lần đói đến mức phải đào giun đất ăn, ta lại nghĩ: Chỉ cần được ăn no, thì sống cũng chẳng tệ lắm.
Không có tên, không có họ, ta mơ hồ sống lay lắt đến năm năm tuổi.
Cuối cùng, mẹ ta không chịu nổi nữa.
Bà quyến rũ một thương nhân giàu có đi ngang qua Thanh Châu.
Trước khi đi, bà đốt cháy cả gian viện, cuỗm sạch gia sản của cha ta.
Bà kéo theo ta – một đứa trẻ gầy gò, đứng bên ngoài nhìn cha ta giãy giụa trong biển lửa.
Mùi thịt cháy khét xộc vào mũi, tiếng cha gào thét cầu cứu.
Mẹ ta không nói một lời, chỉ nhếch miệng cười lạnh.
Đợi đến khi cha ta hoàn toàn không còn động đậy, bà quay người bỏ đi, mang ta theo.
Rồi bà thả ta xuống một con hẻm tối sau kỹ viện.
“Ngươi phải cảm ơn ta vì đã cho ngươi một thân thể lành lặn,” bà nói. “Có thân thể này, ngươi sẽ không chết đói.”
Bà đi mất.
Đêm đó, mưa lớn như trút nước.
Ta nằm dài bên vũng bùn, dõi mắt nhìn bóng lưng bà càng lúc càng xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Từ đó, ngày mưa ấy trở thành ngày giỗ của mẹ trong lòng ta.
Đói đến mức không chịu nổi, ta cúi đầu uống nước bẩn trong vũng bùn.
Cửa sau kỹ viện mở ra.
Một đám cô nương xinh đẹp túm tụm lại nhìn ta.
“Đây là con của Thanh Bình sao?”“Nghe nói nếu là con trai thì đã đỗ trạng nguyên rồi.”“Nhìn kìa, con nhóc bẩn thỉu này đói đến mức đang nhai bùn đất.”
Giọng một người khác vang lên, chua ngoa và kiêu ngạo:“Gì mà tụm lại ồn ào thế? Làm phiền lão nương ngủ!”
Một nữ nhân diễm lệ, che ô bước ra, mặt đầy vẻ khó chịu.
Nàng đi đến, đá nhẹ vào ta, khiến ta lịm đi.
Nàng bực bội nói:“Tản đi hết! Con bé này chết đói rồi. Hôm nay lão nương làm việc thiện, bỏ tiền thuê người chôn nó.”
Đám cô nương hết hứng thú, liền tản ra.