13.
Vào ngày nghỉ, ta thường đến hầu phủ để học quyền pháp cùng phu nhân.
Vĩnh An Hầu phủ trong kinh thành là một nơi cực kỳ đặc biệt.
Phu nhân rất ít khi tổ chức yến tiệc, cũng hiếm khi qua lại với các phu nhân khác. Nhưng ta biết, có rất nhiều nữ tử thường lặng lẽ đến hầu phủ vào đêm khuya.
Trong hậu viện, ở một căn phòng nhỏ, họ sẽ ngồi nói chuyện rất lâu.
Những nữ nhân bước ra từ đó, khuôn mặt thường mang vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao trong đêm tối.
Phu nhân không hề giấu giếm ta điều gì.
Thỉnh thoảng, bà sẽ mời ta vào căn phòng ấy ngồi nghe.
“Không thể quá cấp tiến. Phải ôn hòa tranh thủ mọi nguồn lực có thể.”“Tranh thủ nam nhân ư? Chúng ta dựa vào đâu mà phải tranh thủ bọn họ!”“Chương trình xóa mù chữ tiến triển cũng không tệ.”“Ngày càng nhiều bé gái đã bắt đầu biết đọc biết viết.”“Nhưng trong các ngành nghề, vị trí dành cho chúng ta vẫn chưa đủ nhiều.”
Họ đôi khi tranh luận kịch liệt. Có khi lại trò chuyện một cách điềm đạm.
Mỗi người đều có ý kiến riêng rất rõ ràng.
Ta lặng lẽ lắng nghe, trong lòng không ngừng rung động.
Thì ra, khi nữ nhân tụ họp lại, họ không chỉ bàn chuyện con cái, chồng con, hay những chuyện vặt vãnh của nhà họ Trương, họ Lý.
Ta lờ mờ nhận ra, phu nhân đang làm một việc chưa từng có tiền lệ.
Một việc đủ để chấn động cả thiên cổ.
Bà muốn tất cả nữ nhân trên thế gian này đều có một cái tên thuộc về chính mình.
Không còn chỉ là “mẹ nhà Trương”, hay “con dâu nhà Lý”.
Không còn cảnh, ngay cả sau khi qua đời, bia mộ cũng chỉ ghi vài chữ “Lý Vương Thị”.
Những nữ nhân mờ nhạt trong lịch sử, không có dung mạo, không có giọng nói, không có câu chuyện.
Rồi đây, họ sẽ có tên riêng.
Họ sẽ có câu chuyện thuộc về chính họ.
14.
Kỳ thi hội diễn ra đúng như dự định.
Theo quy định, thí sinh phải vào phòng để cởi bỏ y phục kiểm tra.
Đến lượt ta, có một người bước vào, cười nói:“Ta thay ngươi kiểm tra một lát. Nhìn ngươi kìa, mặt mày tái nhợt cả rồi.”
Quan viên kiểm tra ôm bụng, lẩm bẩm:“Chẳng biết ăn trúng cái gì, đau bụng chịu không nổi.” Rồi vội vàng chạy biến.
Người mới đến quay sang ta mỉm cười.
Ta nhận ra nàng.
Nàng từng xuất hiện trong căn phòng ở hầu phủ – nơi các nữ tử tụ họp bàn bạc.
Lúc này, nàng mặc quan phục, dung mạo trung tính, khó phân biệt nam hay nữ.
“Lý Tinh, hãy dũng cảm bước tới. Trên con đường phía trước, có rất nhiều người đang chờ ngươi.”
Nàng mỉm cười nói với ta.
Ta bước vào trường thi, trong lòng dâng trào những cảm xúc chưa từng có.
Ta biết, ta đã nhận được một sự công nhận.
Phu nhân hầu phủ đã thắp sáng ngọn đèn trong lòng ta. Giờ đây, đến lượt ta thắp sáng con đường cho những người khác.
Ta ngồi xuống, chờ phát quyển.
Mở quyển, cầm bút, hạ chữ.