Chương 31 bị khóa

Nhấn nút bên dưới để mở khóa và tiếp tục đọc truyện

Bạn sẽ được chuyển đến trang đối tác của chúng tôi

← Quay lại trang truyện

Bầu trời tôi ngước nhìn trong vắt không một gợn mây, sắc xanh như pha lê báo hiệu mùa đông đích thực đã đến.

Sau khi Lễ hội Tsuwabuki kết thúc, chẳng mấy chốc mà tôi đã bước sang giữa tháng Mười Hai.

Khi tôi đang đứng chờ ở vạch kẻ đường gần cổng đông của trường, các học sinh trường Trung học Tsuwabuki xếp hàng quanh tôi trên đường đến trường.

Việc tôi chỉ là một trong số họ khiến tôi có cảm giác nhồn nhột, gần như siêu thực.

Trong khi tôi vẫn còn cảm thấy bồn chồn vì sự vắng mặt của các học sinh năm ba, kỳ thi cuối kỳ đã bắt đầu. Và đến khi bảng xếp hạng được công bố, bằng cách nào đó tôi đã quen với việc Câu lạc bộ Văn học chỉ toàn học sinh năm nhất.

Cảm xúc ủy mị thật vô nghĩa trước cuộc sống thường nhật.

Ánh sáng thay đổi. Tôi bắt đầu bước đi, chậm hơn những người khác nửa bước.

Khi tôi tăng tốc để hòa vào dòng học sinh, tôi liếc nhìn qua bức tường trường về phía cây tulip, giờ đã trụi lá.

Khi những chiếc lá vàng trên cây tulip đã rụng hết, mùa thu ngắn ngủi đã hòa vào ký ức của Lễ hội Tsuwabuki và trôi qua.

Vừa đi vừa nhìn quanh, tôi suýt va phải một học sinh phía trước.

Có một nút thắt cổ chai hình thành gần cổng trường.

Nhìn qua đám học sinh phía trước, tôi phát hiện một bóng người quen thuộc ở cổng.

Phó chủ tịch hội học sinh trường Trung học Tsuwabuki, Tiara Basori.

Không cười, cô ấy đang gọi các học sinh đang đến trường.

Một vài học sinh khác cũng đang đứng đó, và trong số họ tôi nhận ra lớp trưởng của chúng tôi.

...Họ đang làm cái gì thế nhỉ?

Quan sát một lúc, tôi thấy hình như mọi người đều mở cặp và cho các học sinh trực cổng xem bên trong.

Nhớ lại thì, thầy chủ nhiệm cũng đã nhắc trong giờ sinh hoạt rằng hôm nay sẽ có kiểm tra cặp sách.

Mà cũng chẳng có gì phải giấu. Tôi mở cặp và định bước qua cổng, vừa cho thấy bên trong.

"Xin lỗi, vui lòng dừng lại một chút."

Một giọng nói quen thuộc khiến tôi khựng lại.

Đôi mắt đầy khó chịu của Tiara-san đang nhìn chằm chằm vào cặp của tôi.

"Tôi á? Có vấn đề gì sao?"

"Mục đích của kiểm tra là để tìm xem có vấn đề hay không."

Cái đó thì đúng thật.

Nhưng mà, sao chỉ có mình tôi bị chặn lại, còn mấy học sinh khác đều được cho đi?

Sau khi khẽ nói "xin lỗi", Tiara-san không báo trước liền thò tay vào cặp tôi.

"Này, khoan. Cậu đang làm gì vậy?"

"Tôi đã nói rồi, đây là kiểm tra cặp sách. Nếu không để mắt tới Câu lạc bộ Văn học các người, thì kiểu gì cũng lén mang tài liệu đồi trụy vào trường—"

Không đổi sắc mặt, Tiara-san lôi ra một cuốn light novel từ trong cặp tôi và lật qua mấy trang minh họa màu.

"Được rồi, cậu là người thứ hai. Sau giờ học, lên phòng hội học sinh báo cáo."

"Khoan đã, cậu hiểu lầm rồi, đây chỉ là tiểu thuyết bình thường thôi. Đừng có gỡ bìa sách ra ở đây chứ."

"Cái này là... tiểu thuyết bình thường sao?"

Tiara-san nhìn chằm chằm vào bìa light novel.

Tựa đề ghi: <Cộng lại thì bọn mình đã 20 tuổi, vậy thì cưới ngay bây giờ cũng được rồi, nhỉ?>

Trên bìa sách, hai cô bé chẳng mặc gì ngoài vài sợi ruy-băng, đang dang tay về phía người nhìn như muốn ôm chầm lấy.

"Light novel bình thường thì bìa nó kiểu vậy đấy (chắc là thế), nên cũng đâu có gì lạ. Và làm ơn gắn lại cái bìa sách hộ tôi đi."

"Dù có hai đứa mười tuổi cộng lại thì cũng không thể kết hôn được. Tựa đề này rốt cuộc là có ý gì?"

"Đã nói rồi mà, bối cảnh truyện là một thế giới mà chuyện đó hợp pháp... mà cậu định bắt tôi giải thích cái này ngay giữa chỗ này thật sao? Nghiêm túc hả?"

Các học sinh từ trường Tsuwabuki đi ngang bắt đầu tò mò ngoái đầu nhìn, tạo thành một đám đông nhỏ.

Tiara-san gật gù một cái rõ mạnh, như thể vừa hiểu ra điều gì đó quan trọng.

"Vậy ra đây là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, bìa truyện lại in hình hai cô bé bán khỏa thân, tôi vẫn chưa chắc có nên tịch thu hay không. Cậu có thể giải thích nội dung chi tiết hơn một chút chứ?"

"...Xin hãy tịch thu đi."

"Xin lỗi?"

"Làm ơn tịch thu giùm đi! Tôi sắp trễ giờ rồi đó!"

Đến giới hạn rồi. Tôi quay người định chuồn đi, thì Tiara-san giơ cao cuốn sách phía sau lưng tôi.

"Này, khoan đã! Cậu chắc là để tôi lấy cái này đấy chứ!?"

...Cô ta là sát thủ xã hội được thuê để giết tôi chắc?

Tôi cố làm ngơ, nhanh bước về phía trước. Nhưng rồi tôi chợt nhớ lại một câu cô ấy đã nói.

Cô ấy nói rằng tôi là người thứ hai.

Ý là tôi là người thứ hai bị bắt ở khâu kiểm tra cặp, hay là...?

Vì tò mò, tôi quay đầu nhìn lại. Thì thấy lần này, người bị Tiara-san chặn lại chính là Komari.

Tôi suy nghĩ một chút, rồi lập tức tăng tốc, hướng thẳng về phía tủ để giày.

💬 Bình luận chương

Đăng nhập để bình luận