04
Quan kỹ khác với nữ tử thanh lâu thông thường, một khi hộ tịch được ghi lại thì cả đời không thể chuộc thân.
Khi ta đến Giáo Phường Ty, chỉ nghe thấy một trận khóc lóc thê lương của đám nữ tử. Ma ma chuẩn bị sẵn lụa trắng và độc tửu, mặt lạnh như tiền:
“Nếu các ngươi muốn chết, thì chết ngay đi. Muốn sống thì phải ngoan ngoãn nghe lời!”
Phần lớn nữ lang họ Lư đều chọn cái chết. Lư Thi Tình đứng thu lu trong góc, sắc mặt trắng bệch, dáo dác ngó quanh đầy hoảng hốt.
“Ngươi, đã không tự sát, thì mau lại đây đăng ký hộ tịch!”
Hai ma ma thân hình to lớn kéo phắt Lư Thi Tình ra bàn, cưỡng ép há miệng nàng ta, rồi xé áo ngoài, để lộ làn da trắng như tuyết trên ngực.
“Răng có hai tám chiếc, một cái sâu, còn lại hoàn chỉnh. Bên ngoài ngực trái có nốt ruồi đen. Mắt to, lông mày thưa, tóc ít, thân hình gầy gò.”
Lão quản ghi chép phía trước cúi đầu ghi lia lịa, không thèm ngẩng lên. Lư Thi Tình thì xấu hổ phẫn uất đến cực điểm, vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt ta. Sắc mặt nàng ta lập tức tái nhợt, môi run rẩy hồi lâu mới thốt ra được hai chữ:
“Biểu tỷ…”
Ta cố tình cất giọng lớn, hỏi ma ma:
“Ma ma, lô quan kỹ này khi nào mới có thể tiếp khách? Đại nhân nhà ta vốn luôn ưa thích nữ lang họ Lư, chỉ khổ vì chưa từng có cơ hội. Nếu ghi danh sớm, không biết có thể mời mấy vị cô nương về nhà gảy đàn ca hát, hoặc làm vài màn cho tửu lâu chúng ta khai trương chăng? Ma ma yên tâm, đại nhân nhà ta không thiếu bạc đâu.”
Nói rồi, ta ra hiệu cho Thái Hoà đưa cho ma ma một gói vàng lá.
Bà ta mừng rỡ, mặt mày hớn hở:
“Phu nhân yên tâm, đợi điều giáo xong đám quan kỹ này, lập tức sẽ đưa đến chỗ người đầu tiên. Không rõ quý phủ ở đâu?”
“Thiên Hương Lâu, tửu lâu là của hồi môn ta mang về Trương gia, hiện thuộc về Trương đại nhân Trương Mậu.”
Trương Mậu chính là quan ở Giáo Phường Ty, ma ma nào lại không biết?
Sắc mặt bà ta đột nhiên thay đổi, không nhịn được liếc nhìn Lư Thi Tình. Ánh mắt kia hiểu rõ đến mức suýt khiến nàng ta ngất xỉu.
Trương Mậu… Trương Mậu thực sự muốn nàng ta trở thành quan kỹ sao? Là để dễ dàng nắm thóp nàng ta hơn ư?
Cũng phải. Sau khi rơi vào thân phận quan kỹ, hắn không cần phải cung phụng nàng nữa, mà chính nàng ta sẽ phải nhìn sắc mặt hắn mà sống.
Ta nhìn rõ từng chút diễn biến giữa hai người, trong lòng âm thầm cười lạnh.
Trương Mậu à Trương Mậu, nếu nữ nhân ngươi yêu thương trở thành quan kỹ, không thể làm chính thê, ngươi sẽ thế nào đây?
05
Ta bước lên trước, giúp Lư Thi Tình chỉnh lại y phục, trên mặt hiện vẻ dịu dàng thương xót:
“Muội muội ngoan, Trương Mậu cũng lo lắng cho muội lắm, nhưng hắn là quan Giáo Phường Ty, phải giữ gìn tiếng tăm, nên nhờ ta đến thay mặt. Muội cứ yên tâm, quan kỹ tuy không thể chuộc thân, nhưng tỷ tỷ sẽ luôn thuê muội làm việc trong phủ, Trương Mậu cũng có ý đó. Ít ra muội sẽ không bị người ta ức hiếp.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Lư Thi Tình hiện lên vẻ tuyệt vọng lạnh lẽo:
“Thật sự… tỷ phu thật sự nói vậy sao?”
Ta chân thành tha thiết:
“Dĩ nhiên là thật. Tấm lòng yêu thương của tỷ phu đối với muội, muội còn chưa rõ sao? Hắn còn nói sau này sẽ để muội yên ổn sống tại Trương gia, cùng lắm thì thuê muội cả đời!”
Đúng lúc đó, bên ngoài viện vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, theo sau là những bước chân hỗn loạn từ xa đến gần—
Trương Mậu xông vào, cổ họng phát ra những tiếng “a a a” khàn đặc, nói không thành lời.
Hắn xô mạnh ta sang một bên, lao tới ôm chặt lấy Lư Thi Tình đang xiêm y xộc xệch, nước mắt lã chã chưa kịp nói đã nghẹn.
Ta bị đẩy ngã ngồi xuống đất: “Phu quân!”
Kỳ lạ thật… chẳng phải ta đã ép hắn uống thuốc mê rồi sao? Sao lại tỉnh nhanh như vậy?
“Ah… a a!”
Trương Mậu gào lên hai tiếng đầy phẫn nộ.
Ta chống tay dưới đất, lệ rơi lả chả, vẻ mặt kinh hãi xen lẫn đau lòng, nhưng trong lòng thì vô cùng hả hê.
Bình thuốc tẩy rỉ sắt ấy ta chỉ ép hắn uống nửa bình, thương thế nhẹ hơn ta năm xưa rất nhiều.
Nhưng giờ đây, thân là quan viên mà lại thất lễ mất tiếng, từ nay tiền đồ xem như chấm dứt.
Lúc này, Trương Mậu chưa nghĩ được nhiều như vậy, chỉ đau lòng mà vuốt ve gương mặt của Lư Thi Tình, a a liên tục, đến mức vì cổ họng bị lạm dụng quá mức mà máu trào ra nơi khóe miệng.
Quả là thâm tình tuyệt đối.
Thế nhưng Lư Thi Tình lại ngoảnh mặt đi, rơi lệ thê lương:
“Ngươi sớm nên đến rồi. Giờ lại giở khổ nhục kế, làm cho ai xem?”
Máu nơi miệng Trương Mậu càng trào ra dữ dội, hắn giãy giụa tay chân loạn xạ, cuối cùng túm lấy ta, vừa chỉ ta, lại chỉ bản thân, làm ra động tác nằm ngủ.
Lư Thi Tình lạnh lùng bật cười:
“Ngươi muốn nói, biểu tỷ kéo ngươi lên giường, nên mới khiến ngươi lỡ mất thời gian sao?”