10
Hôm sau, ta trông thấy Tần Vãn Ca do dự đứng ngoài viện của Tang Tang.
Nàng quả thực rất giống ta.
Ta dịu giọng hỏi:
“Đứng đây làm gì vậy?”
Vãn Ca thoáng lộ vẻ ngập ngừng trong ánh mắt, rồi nhẹ nhàng hành lễ với ta:
“Tạ phu nhân, thọ yến của Thái hậu sắp tới, mẫu thân bảo ta tới dạy muội muội quy củ phép tắc.”
Trong lòng ta không nhịn được cười thầm.
Lúc ấy, Tang Tang từ trong phòng đi ra, tay cầm một quả mận đỏ cắn dở.
Vừa trông thấy Vãn Ca, nàng khựng lại một chút, sau đó hừ khẽ một tiếng, xoay người bước vào nhà.
Vãn Ca sắc mặt thoáng ảm đạm:
“Thôi để ta tối đến rồi hẵng qua vậy.”
Chưa kịp quay đi, Tang Tang lại từ trong nhà bước ra, miệng vẫn ngậm quả mận, trên tay lại cầm thêm hai quả nữa, trừng mắt liếc cả hai.
Một quả nhét vào tay ta, một quả đưa cho Vãn Ca.
“Hứ, mấy tiểu thư các ngươi, chuyện gì cũng giấu trong bụng, thật khó chung đụng.”
“Không phải định dạy ta lễ nghi sao? Còn không mau theo vào.”
Nói xong liền xoay người bước thẳng vào phòng.
Vãn Ca ngẩn ra, đôi mắt lấp lánh vẻ mừng rỡ, vội vàng xách váy đuổi theo nàng.
Ta đứng sau hai đứa, khó giấu nổi ý cười nơi khóe môi.
Tang Tang là do một tay ta nuôi lớn, tính tình thế nào ta rõ hơn ai hết—miệng cứng lòng mềm, tâm địa lương thiện, làm việc có chừng mực, tuyệt đối không phải loại dễ bị bắt nạt.
Như thế… cũng chẳng có gì là không tốt.
Còn Tần Vãn Ca, tuy chỉ mới ở chung vài ngày, nhưng ta biết nàng là đóa hoa được Thẩm Tịnh tỉ mỉ vun trồng—tiến thoái có lễ, dịu dàng mà kiên cường.
Thẩm Tịnh hôm ấy tuy từng dùng lời lẽ uy hiếp ta, nhưng sau cùng vẫn để ta vào phủ, ăn ngon mặc ấm, thi thoảng còn sai người đưa tới vài món lặt vặt thú vị.
Cái kiểu ngoài cứng trong mềm ấy, quả thực giống hệt Tang Tang.
Nàng dạy ra đứa con như thế, tất cũng là đứa trẻ tốt.
Hai đứa nhỏ tốt như vậy, sao có thể vì những tranh đoạt hư danh mà đến mức ngươi chết ta sống?
Hệ thống cũng im lặng, hồi lâu sau mới nặng nề thở dài:
【Ngươi nói không sai. Nhưng ngươi cũng phải nhớ, hiện tại nữ phụ vẫn chưa biết chuyện ngươi cố tình tráo đổi hai đứa trẻ, càng không biết rằng… dù trong bất kỳ tình huống nào, mẫu thân ruột của nàng vẫn luôn nhìn về phía nữ chính trước tiên.】
Ta lắc đầu.
【Ngươi không tin ư? Nhiều khi không phải một chuyện khiến người ta gục ngã, mà là từng việc nhỏ chồng chất lên nhau.】
Ta thực lòng không tin.
Ta không tin Thẩm Tịnh là người hồ đồ, phân chẳng rõ phải trái, lại sẵn sàng hi sinh chính nữ nhi ruột thịt của mình.
Phủ Quốc công vốn nghiêm khắc, Tang Tang thì chẳng phân trên dưới, vậy mà Thẩm Tịnh cùng lắm chỉ giận dữ răn vài câu, cũng chẳng nỡ thật sự trách phạt nàng.
Vì trong lòng bà, vẫn còn vướng bận tội lỗi.
11
Mấy ngày tiếp theo, ngày nào Vãn Ca cũng tới dạy Tang Tang lễ nghi phép tắc.
Nàng dịu dàng kiên nhẫn, còn Tang Tang thì nóng nảy bướng bỉnh.
Qua vài hôm, Tang Tang cũng học được bảy tám phần, nhưng quầng thâm dưới mắt Vãn Ca thì ngày một rõ rệt.
Ta vội nấu thêm chút canh an thần mang đến.
Trong khoảng thời gian đó, Thẩm Tịnh và Quốc công gia lén lút đứng ngoài viện nhìn vào một lúc, Quốc công gia cứ liên tục lau nước mắt.
“Hai đứa đều là con ngoan… Mấy ngày nay ta cứ thấp thỏm không yên. Hồi ấy nàng sinh con, nếu không phải ta khóc đến ngất đi thì đâu đến nỗi ra nông nỗi này… hu hu hu…”
Một cùi chỏ của Thẩm Tịnh thúc sang, sắc mặt Quốc công gia lập tức trắng bệch, vội vàng im bặt.
Ta đứng bên cạnh nhìn mà bật cười không kìm được.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Tịnh lại tìm đến hỏi ta đầy vẻ tò mò—Tang Tang khi còn bé ra sao, bình thường thích gì, có sở thích đặc biệt nào không?
Ta thoáng ngẫm nghĩ, nghiêm túc đáp:
“Chuyện ấy, đợi sau thọ yến Thái hậu rồi nói cũng chưa muộn.”
Thẩm Tịnh nghe chẳng hiểu, nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.
Bởi vì đến lúc đó, ta sẽ đem hết mọi chuyện trong quá khứ nói rõ ràng—bao gồm cả việc năm đó đã tráo đổi hai đứa bé.
Chỉ là trước khi điều đó được phơi bày, ta nhất định phải chắc chắn rằng Tang Tang được an toàn.
Trước ngày Thái hậu thiết yến, trong lòng ta như lửa đốt, cứ ở trong tiểu phòng bếp làm liền một mạch hai mươi món ăn.
Quốc công gia, Thẩm Tịnh cùng hai nữ nhi đứng ngay cửa, không ai dám lên tiếng.
Ta bực bội giơ dao lên, vài nhát chặt xương sườn nghe “cạch cạch”, lòng liền thư thái phần nào.
Vừa quay đầu lại, liền thấy bốn người họ đứng thẳng tắp như cột, sống lưng căng cứng.