13
“Con tuổi còn nhỏ, sao đã lo nghĩ già dặn đến thế? Những việc ấy là chuyện người lớn phải bận tâm, chẳng can hệ gì tới con cả. Điều mà Quốc công và Quận chúa để tâm, chỉ là con có bằng lòng hay không thôi.”
“Nếu con chẳng muốn ở lại nơi đây, thì cứ theo ta ra ngoài làm ăn. Ta nấu nướng, con nhóm lửa, chẳng lẽ mẫu thân đây lại nuôi không nổi hai nữ nhi?”
Vãn Ca thoáng rơi vào trầm tư.
Ta thầm thở dài. Con bé vẫn còn nhỏ, chưa thể nghĩ thông suốt mọi điều.
Chỉ nhìn cách nó đối đãi với Tam hoàng tử là đủ biết, hôn sự này nàng cũng chẳng mấy hài lòng.
Sau khi thọ yến bắt đầu, ta vẫn luôn để mắt đến Tang Tang, vậy mà vẫn để Tam hoàng tử thừa cơ chen vào.
Hiện giờ hắn được Quý phi nuôi dạy trong cung, hôm ấy cung nữ bên cạnh Quý phi đột nhiên gọi ta qua giúp việc. Ta thoáng do dự, song cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải theo họ rời đi.
Trước khi đi, ta dặn dò Tang Tang và Vãn Ca phải ở cùng nhau, nhưng trong lòng đã bắt đầu bất an.
Quả nhiên, khi ta quay lại thì đã thấy Vãn Ca vẻ mặt hốt hoảng, đứng ngồi chẳng yên:
“Vừa rồi Quý phi mời ta sang chuyện trò, đến lúc quay về thì muội muội chẳng thấy đâu nữa. Mẫu thân ơi, phải làm sao đây?”
Ta lập tức đưa mắt nhìn quanh.
Quốc công và Thẩm Tịnh đang đứng hầu bên Trưởng công chúa, quanh đó người đông như kiến, căn bản không rảnh để xen vào.
Ta nghiến răng, chỉ còn cách kéo Vãn Ca đi tìm cùng.
【Ký chủ, nữ phụ đang ở bên hồ phía Tây ngự hoa viên!】
Không kịp cảm ơn hệ thống, ta nắm tay Vãn Ca, sải bước chạy thẳng về phía đó.
Từ xa đã thấy bóng dáng quen thuộc nơi lầu gác nhỏ, lúc ấy ta mới khẽ thở phào.
Vãn Ca thở dốc, đưa tay lau mồ hôi nơi trán, rồi đột nhiên sững lại.
Ta cũng lập tức dừng bước.
Tam hoàng tử đang ở trong lầu.
Bốn phía không có cung nữ hay thị vệ, ta dắt theo Vãn Ca rón rén đến gần, bọn họ vẫn chưa phát hiện.
Tam hoàng tử mỉm cười rạng rỡ:
“Mẫu phi nói, năm xưa Quận chúa ôm nhầm hài tử, muội mới là con ruột của Quận chúa và Quốc công, đúng không?”
Tang Tang cười lạnh:
“Liên can gì tới ngươi?”
Tam hoàng tử nghẹn lời, liền lấy một miếng điểm tâm trên bàn đưa tới.
Lòng ta lập tức nổi sóng—không ổn rồi!
Qua một thời gian, ta đã phát hiện ra, Tang Tang chẳng có khuyết điểm gì lớn, chỉ duy một tật—háu ăn.
Quả nhiên, nàng tò mò cầm lên nếm thử, nhưng rất nhanh đã ném xuống.
“Đồ trong hoàng cung cũng chẳng ra làm sao. Đường phủ quá tay, điểm tâm ngọt đến lợ, không bằng mẫu thân ta làm.”
Tam hoàng tử ngạc nhiên hỏi:
“Quận chúa cũng biết làm điểm tâm?”
Vãn Ca mỉm cười nhàn nhạt.
Ta nghiêng đầu nhìn nàng đầy nghi hoặc, nàng nhẹ nhàng đáp:
“Muội muội kén ăn là thế.”
Ta lại hỏi:
“Tam hoàng tử có ý muốn hủy hôn, trong lòng con nghĩ thế nào?”
Vãn Ca điềm đạm đáp:
“Thái hậu đã ban hôn, con nghĩ thế nào cũng chẳng quan trọng. Mẫu thân yên tâm, từ nhỏ con đã đọc sách thánh hiền, đạo lý này con hiểu, sẽ không vì chuyện này mà giận muội muội.”
Ta thở dài:
“Ta không hỏi con có giận muội muội hay không. Ta hỏi—con thật lòng nghĩ thế nào?”
“Phu quân tương lai chẳng hề có con trong lòng. Dù con có vào phủ làm chính thê, địa vị quyền thế cũng có, nhưng nếu một ngày Quận chúa và Quốc công chẳng còn, thì sao?”
“Nếu ngày sau Tam hoàng tử đăng cơ, tam cung lục viện, thê thiếp thành đàn, con ngày ngày lo việc vụn vặt, đề phòng trước sau, sống cả đời vì một nam nhân như vậy, có đáng không?”
Vãn Ca thoáng ngơ ngẩn.
Từ bé nàng đã quen nghe sách lễ nghi, những chuyện nam nữ vốn bị né tránh trong lời dạy của người lớn.
Nàng làm sao mà hiểu cho thấu?
Nhưng sau khi nghe ta nói, nàng cúi đầu, rơi vào trầm mặc hồi lâu.
Chẳng biết qua bao lâu, nàng nhẹ giọng cất lời:
“Có lẽ… con không cần phải gả cho hắn.”
14
Tam hoàng tử vẫn còn đang nói chuyện cùng Tang Tang.
Tang Tang từ đầu đến cuối đều là bộ dáng không kiên nhẫn, thậm chí đã đứng dậy định rời đi.
Ngay giây kế tiếp, Tam hoàng tử đột nhiên rút khăn tay ra phất lên mặt nàng, Tang Tang lập tức ngã về sau, bị hắn đỡ lấy trong tay.
Tam hoàng tử mặt mày tối sầm, tay ôm lấy eo Tang Tang, giọng đè thấp, ẩn chứa tà ý:
“Không ngờ một con nha đầu nhà quê lại khó đối phó đến vậy. Mẫu phi quả thực nói đúng, gặp loại người như ngươi, lời lẽ chẳng có tác dụng.”
“Đến lúc đó là ngươi tự mở miệng, hay để người khác tận mắt thấy đã xảy ra chuyện gì—tự ngươi lựa chọn đi.”
【Khốn kiếp, trong khăn tay có tẩm mê hương! Ký chủ, kịch bản trọn vẹn rồi đấy, nhưng cái nam chính này rốt cuộc là loại rác rưởi gì vậy!】
Ta trong lòng cuống cuồng, không màng gì nữa, từ sau giả sơn bước ra, lớn tiếng quát:
“Ngươi đang làm gì đó?!”
Vãn Ca tức đến đỏ cả mắt, xách váy bước lên, giơ tay tát thẳng vào mặt Tam hoàng tử một cái thật vang:
“Tam hoàng tử xem Quốc công phủ chúng ta không có ai sao?! Vô liêm sỉ, cầm thú!”
Tam hoàng tử bị đánh đến sững người, càng thêm kinh hãi là vì sự xuất hiện của ta và Vãn Ca.
Hắn lắp bắp:
“Sao… sao các ngươi lại ở đây? Không phải ta đã sai người…”
Ta cười lạnh:
“Sai người làm gì? Phong tỏa nơi này?”
Trên bàn vẫn còn bày một đĩa điểm tâm.
Ánh mắt Tam hoàng tử co rút dữ dội khi thấy ta nhìn về phía đó.
Ồ, hóa ra cả đồ ăn cũng hạ dược?
Ta nhanh hơn một bước, tay lẹ mắt nhanh, chộp lấy một miếng bánh.
Vãn Ca liền hô to:
“Có người mưu sát! Mau người tới!”
Ta: “…”
Đến khi Thẩm Tịnh và hoàng đế cùng nhau kéo đến, nhìn cảnh tượng, ta với Vãn Ca trông y như… phản diện.
Tam hoàng tử sợ chuyện bị lộ, liền vơ hết điểm tâm trên bàn quăng cả vào hồ.
Vãn Ca thấy vậy thì tiện tay nhấc đĩa lên ném thẳng vào hắn!
Tam hoàng tử định phản kháng, nhưng ta tốt bụng nhắc nhở:
“Ngươi là hoàng tử không được sủng, mà lại định hại không chỉ một nữ nhi của Quốc công phủ, giờ còn muốn hại thêm người thứ hai nữa sao?”
Hắn nghẹn họng, cố nhịn cơn tức, mãi đến khi mấy người kia vội vã kéo tới.
Thẩm Tịnh vừa thấy dáng vẻ Tang Tang liền kinh hoảng, xoay quanh nàng cuống cuồng:
“Tang Tang! Mau mở mắt nhìn mẫu thân đây! Trời ơi, là kẻ nào khốn nạn dám ra tay hại nữ nhi ta?!”
Ánh mắt bà sắc như đao, chém thẳng về phía góc tường nơi Tam hoàng tử đang nép.
Hắn mặt mày sưng vù, nghe câu đó thì cả người run lên.
Hoàng đế ho nhẹ một tiếng, hỏi qua chuyện đã xảy ra.
Vãn Ca lập tức tiến lên, kể lại đầu đuôi rõ ràng.
Tam hoàng tử giận đến mặt mày xám ngắt, rốt cuộc nhịn không nổi, gằn giọng:
“Ngươi—nữ nhi một mụ nhà quê—có tư cách gì vào hoàng cung? Đổi thành Tang Tang thì sao?”
“Nếu các ngươi còn cố chấp như vậy, thì để Tần Vãn Ca làm thiếp cũng được!”
Vãn Ca sững sờ nhìn hắn, như thể chẳng thể tin nổi.
Một lát sau, nàng lạnh nhạt cất lời: