09
Đám đông tản đi rồi,
nhưng trong lòng tôi vẫn ấm ức muốn nổ tung, chẳng còn tí tâm trạng nào để làm việc.
Thế là tôi xin sếp nghỉ nửa ngày.
Bỏ ra 600 tệ, thuê ngay ba cô “đại tỷ chợ” mồm mép đỉnh của chóp ở cổng khu dân cư,
cùng kéo sang thẳng đơn vị làm việc của anh cả.
Vừa bước vào tòa nhà văn phòng,
tôi liền dõng dạc kể rõ đầu đuôi câu chuyện, cảm xúc dạt dào như diễn kịch truyền hình:
“Các vị tới xem công bằng đây!
Anh cả của tôi — Vương Đại Hoa — để mẹ chồng tôi trông con cho anh ta suốt **sáu năm**!
Giờ bà trật lưng, không làm được việc,
anh ta lại quẳng bà cho tôi — làm em dâu — chăm!
Đã vậy còn không bỏ ra nổi một xu thuê hộ lý!
Chưa đủ, anh ta còn cho vợ mình tới công ty tôi bôi nhọ tôi ngược đãi mẹ chồng,
muốn tôi bị đuổi việc!”
Ba bà cô lập tức vào vai, phối hợp nhịp nhàng như đội hình văn nghệ xung kích:
người bổ sung, người nhấn mạnh, người chêm bình luận,
kể hành vi bất hiếu của anh cả đến vô cùng sống động và thấm đẫm cảm xúc.
Giọng cả ba to như loa phóng thanh,
chỉ chốc lát đã khiến cả văn phòng ùa ra xem,
đứng đầy cả hành lang xì xào bàn tán.
Anh cả tức đến mặt xanh lè,
chen qua đám người, gằn giọng đe dọa tôi:
“Tần Hiểu Lăng, cô điên rồi phải không?
Cút về ngay, không thì tôi bảo em trai tôi đánh chết cô!”
“Ô hô! Dám đe dọa người hả?”
Một bà cô lập tức chắn trước mặt tôi,
trợn mắt quát ngược lại:
“Má mày trông cháu cho mày đến trật cả lưng,
mày không chăm thì thôi,
còn thả vợ mày đến công ty người ta gây chuyện?
Giờ tụi tao đến hỏi một câu cho rõ ràng,
mà mày còn định đánh người?
Mày là cái thứ gì vậy hả?”
Hai bà cô còn lại cũng đồng loạt xông lên phụ họa,
nước bọt bắn cả vào mặt anh cả:
“Đúng rồi! Đẩy mẹ ruột cho người khác chăm — đồ con bất hiếu!”
“Khoác lên bộ da người mà không biết làm người!”
Anh cả vốn hay làm bộ làm tịch trong công ty,
giờ bị ba bà cô chĩa thẳng mặt mà chửi,
chỉ biết luống cuống xua tay phân trần:
“Không phải đâu, thật sự không phải vậy mà…”
So với bài diễn thuyết đầy cảm xúc của ba bà cô,
những lời giải thích cà lăm của anh cả chẳng khác gì kiến cản xe,
không ai thèm tin.
Mà khéo thế nào, anh cả gần đây đang cạnh tranh vị trí trưởng phòng.
Sếp của anh ta lại là kiểu con hiếu thảo “tự thân gánh vác”,
thấy cảnh này tuy không nói gì,
nhưng ánh mắt nhìn anh cả đã đổi thành chán ghét thấy rõ.
10
Chưa tới hai ngày, chuyện thăng chức của anh cả chính thức tiêu tan.
Anh ta tức nghẹn đến mức mặt đổi màu, quay sang quát chị dâu như sấm nổ:
“Đồ ngu! Ai bảo cô rảnh rỗi xách loa tới công ty của Tần Hiểu Lăng quậy?
Cô gây chuyện trước, nó bắt chước theo, kéo cả đám người tới công ty tôi làm loạn, khiến tôi mất chức!
Giờ cô hài lòng rồi chứ?!”
Chị dâu đang ngồi trên sofa ôm mặt khóc,
nghe vậy thì cũng bùng nổ,
nghẹn ngào phản bác:
“Là lỗi của tôi?
Lúc đó má bảo tôi phải tới công ty Tần Hiểu Lăng ‘hỏi cho ra lẽ’,
giờ xảy ra chuyện, sao lại đổ hết lên đầu tôi?”
“Má kêu cô đi hỏi cho rõ,
chứ đâu bảo cô đứng giữa công ty người ta mà la lối chửi rủa.