5
Tiếng còi xe cảnh sát xé toang sự yên tĩnh của biệt thự.
Thằng con trai quý hóa của tôi - Kỳ Tuấn - lồm cồm bò ra khỏi chăn, cau có liếc tôi một cái.
Tôi vội nép sau lưng cảnh sát, run giọng kêu lên:
“Cảnh sát cứu tôi với!”
“Chỉ vì tôi với con dâu cãi nhau mấy câu, nó đã nhốt tôi trái phép trong phòng.”
“Không cho ăn uống, định để tôi chết đói cho vừa lòng!”
Sắc mặt cảnh sát lập tức thay đổi, quay sang nhìn Kỳ Tuấn: “Những gì bà ấy nói có thật không?”
Kỳ Tuấn lau mặt, ra vẻ bất đắc dĩ: “Đồng chí cảnh sát, nhà tôi có chút chuyện đặc biệt, hay là để tôi nói riêng với anh một chút.”
Cảnh sát còn bán tín bán nghi, liền đi theo hắn ra một bên.
Tim tôi cũng theo đó mà thắt lại.
Tiếng nói chuyện nhỏ, tôi nghe không rõ, chỉ thấy họ thỉnh thoảng lại liếc về phía tôi.
Một lúc sau, Kỳ Tuấn từ tay Dư Âm nhận lấy một xấp giấy, đưa cho cảnh sát xem.
Cảnh sát chăm chú đọc, gật đầu, rồi định rời đi.
Thấy vậy, tôi hoảng hốt chắn trước mặt họ: “Cảnh sát ơi, đừng đi! Anh mà đi rồi là tôi mất mạng mất!”
Cảnh sát nhìn tôi, lại nhìn Kỳ Tuấn, ánh mắt đành chịu.
Kỳ Tuấn cười nhạt, bước đến giữ chặt lấy tôi, dùng sức khiến tôi không thể động đậy: “Mẹ ngoan nào, cảnh sát bận lắm, đừng làm phiền người ta nữa.”
“Ngoan đi, lát con cho mẹ viên kẹo.”
Cảnh sát gật đầu thông cảm: “Người già mà mắc bệnh này, gia đình phải kiên nhẫn hơn chút nhé.”
“Chúng tôi hiểu.”
Kỳ Tuấn và Dư Âm đồng loạt gật đầu.
Còn tôi thì cảm giác bất an dâng tràn.
“Bệnh gì chứ? Tôi hoàn toàn khỏe mạnh, không có bệnh gì hết!”
Nhưng cảnh sát đã nhanh chóng rời đi, Kỳ Tuấn cũng thả lỏng tay.
Tôi bước lên định đuổi theo, vô tình làm rơi tập giấy trên tay Dư Âm.
Tôi cúi xuống nhặt lên, vừa liếc qua đã sững sờ - mặt cắt không còn giọt máu.
【Trần Chước - chẩn đoán tâm thần phân liệt.】
Trên giấy có dấu đỏ của bệnh viện tâm thần hàng đầu trong nước, cùng chữ ký của chuyên gia nổi tiếng nhất ngành.
Không thể nào!
Bác sĩ đó danh tiếng vang dội, không thiếu tiền cũng chẳng thiếu danh, sao có thể làm giả hồ sơ như thế này được?
Tôi ngẩng đầu nhìn Dư Âm, cô ta vẫn mang vẻ mặt lo lắng, nhưng trong mắt lại ánh lên tia sáng đắc ý.
Rõ ràng là trò của cô ta!
Tôi cúi nhìn lại, thấy thời gian ghi trên giấy chính là một tháng trước.
Một tháng trước… tôi có việc đến thành phố A.
Và bệnh viện này - nằm đúng ở thành phố A!
Một luồng lạnh lẽo từ sống lưng lan khắp toàn thân.
Dù tôi có giãy giụa thế nào, cũng chẳng thoát nổi tấm lưới mà Dư Âm đã giăng sẵn.
6
Trong cơn mơ hồ, tôi bị người ta cưỡng ép đưa lên xe, chở thẳng đến một bệnh viện tâm thần ở ngoại ô.
Kỳ Tuấn gọi giám đốc bệnh viện tới, giọng lạnh băng căn dặn: “Mẹ tôi bị tâm thần phân liệt nghiêm trọng, bà ấy nói gì cũng không đáng tin.”
“Tôi chỉ có một yêu cầu - trông cho kỹ, đừng để bà ấy trốn, cũng đừng để gặp người ngoài.”
Giám đốc vội vàng cúi đầu, run rẩy đáp: “Vâng, cậu cứ yên tâm.”
Kỳ Tuấn nhìn tôi thật sâu, giọng lạnh như băng: “Mẹ cứ ngoan ngoãn ở đây mà tự kiểm điểm đi.”
“Đợi một thời gian nữa, con với Âm Âm sẽ lại đến thăm.”
Tôi tức đến đỏ cả mắt, nắm chặt tay áo nó, giọng khàn đi: “Kỳ Tuấn! Mẹ là mẹ ruột của con đấy! Con nỡ đối xử với mẹ như thế sao?”
“Con quên rồi à? Khi con mới ba tuổi, cha con qua đời trong tai nạn, bao nhiêu kẻ rình rập muốn cắn xé sản nghiệp nhà ta.”
“Là mẹ - mẹ một mình gánh hết tất cả!”
“Bao năm qua, mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, sợ con chịu chút ấm ức.”
“Giờ con lớn rồi, có chút quyền lực, lại quay lưng với chính mẹ ruột mình à?”
Sắc mặt Kỳ Tuấn thoáng cứng lại, ánh mắt có chút dao động.
Đúng lúc đó, Dư Âm khẽ nức nở: “A Tuấn, đừng cãi với mẹ nữa.”
“Con chịu thiệt một chút cũng không sao, dù gì bà cũng là mẹ anh.”
Ánh do dự trong mắt Kỳ Tuấn vụt tắt, trở nên kiên quyết.
Hắn giật mạnh tay tôi ra.
Tôi loạng choạng ngã xuống nền lạnh buốt, chỉ kịp nhìn thấy hắn kéo Dư Âm rời đi.
Rồi tiếng “rầm” - cửa đóng sầm lại.
Tôi lập tức lấy điện thoại ra, định gọi cho người đại diện nhờ thuê vệ sĩ.
Không ngờ cửa bị đẩy mạnh, một bàn tay sơn móng đỏ chót thò vào, giật phắt lấy điện thoại của tôi.
“Ha, biết ngay bà mẹ chồng độc ác này chẳng bao giờ chịu yên phận!”
Tôi ngẩng đầu nhìn, là một cô y tá trẻ mặc đồng phục trắng.
Cô ta ngẩng cằm, đôi mắt lộ vẻ giễu cợt: “Tôi là bạn thân của Âm Âm đấy.”
“Bà dựa vào thân phận mẹ chồng nhà giàu mà hành hạ con bé.”