1.
Lần đầu tiên mẹ chồng tôi khóc là vào ngày thứ hai sau sinh.
Khi ấy tôi vừa tỉnh dậy sau cơn mê mệt vì m//ổ lấy thai, liền nghe thấy chồng tôi – Chu Nghiễn – đang nói chuyện điện thoại với mẹ.
Anh bật loa ngoài. Giọng anh dịu dàng dỗ dành:
“Mẹ à, mẹ thật sự không cần lặn lội xa xôi đến đây đâu. Con với Mộc Mộc đã đặt sẵn bảo mẫu chăm sản phụ từ trước rồi, hiện giờ dì ấy đang chăm rất chu đáo. Mẹ vợ con cũng sẽ qua giúp nữa, mẹ cứ yên tâm một ngàn lần đi ạ.”
Đầu dây bên kia, giọng mẹ chồng rõ ràng đã nghẹn ngào:
“Không được, lập tức đặt vé cho mẹ, mẹ phải qua ngay!”
“Làm gì có chuyện con dâu ở cữ mà không cần mẹ chồng, lại để mẹ ruột tới chăm.”
“Nó đã gả vào nhà họ Chu mình thì là người nhà họ Chu. Cứ bám lấy nhà mẹ đẻ như thế là làm mất mặt nhà mình. Người ta sẽ nói con dâu tôi không có giáo dưỡng, xem thường chồng và gia đình chồng.”
Chu Nghiễn không cãi lại được, đành cúp máy rồi mở ngay ứng dụng đặt vé.
Tôi yếu ớt hỏi:
“Mẹ anh định đến à?”
Chu Nghiễn mải thao tác trên điện thoại, không ngẩng đầu lên:
“Ừ, mẹ cứ lo lắng muốn qua chăm em với Minh Minh, khóc lên khóc xuống rồi.”
Tôi hơi khó hiểu:
“Trước đây mẹ nói sức khỏe không tốt, lại hay bị lạc đường, sợ sang làm phiền tụi mình, nên bọn mình mới chuẩn bị trước bảo mẫu mà. Giờ bảo mẫu đã ở đây, mẹ em cũng thu xếp công việc chạy sang giúp rồi, người đâu cũng đủ cả, mẹ anh đâu cần phải vất vả như vậy nữa.”
Chu Nghiễn trầm mặc một lúc, cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn tôi với vẻ bất lực:
“Không hiểu sao tự nhiên mẹ lại đổi ý. Anh với ba khuyên thế nào mẹ cũng không nghe, nhất quyết đòi qua ngay.”
Tôi không nói thêm gì nữa. Trong lòng đã lờ mờ đoán được lý do mẹ chồng bỗng đổi ý.
Tám chín phần là vì bị hàng xóm trong làng xì xào bàn tán, khiến bà thấy mất mặt, không nuốt trôi được.
Dù sao với bà, trên đời này không có gì to hơn… thể diện của mình.
Tôi bỗng thấy buồn cười, nhưng chẳng thể cười nổi.
Lúc ấy, bảo mẫu bế Minh Minh tới để bú mẹ.
Tôi cố gắng ngồi dậy, mồ hôi túa ra đầy trán, vết m//ổ dưới bụng đau đến choáng váng.
Chu Nghiễn vẫn chưa thôi lải nhải:
“Hay… em bảo mẹ về trước đi? Một là nhà mình chật, hai là sợ hai bà mẹ ở chung dễ va chạm.”
Tôi hít sâu một hơi, nhẹ giọng đáp:
“Sao cũng được, tùy anh.”
Toàn thân tôi vừa đau vừa mệt, chẳng còn sức đâu mà so đo nữa.
Đang cắn răng cho con bú, tôi lại nghe thấy tiếng anh nói chuyện với ba qua điện thoại:
“Ba, chuyến xe lửa khu vực lúc hai giờ chiều nay, ba yên tâm, con ra tận ga đón mẹ.”
Giọng ba chồng nửa dặn dò nửa ra lệnh:
“Chu Nghiễn, ba nói cho con biết, mấy chục năm nay mẹ con vẫn là ‘thánh lạc đường’, đây lại là lần đầu bà ấy đi xa, con nhất định phải chăm sóc cẩn thận. Nhớ là phải vào tận sân ga đón, với lại, tuyệt đối không được để bà ở nhà một mình nghe chưa!”
“Biết rồi, biết rồi, ba cứ yên tâm ạ.”
2.
Sau khi đón mẹ về nhà, tối hôm đó Chu Nghiễn một mình đến bệ/nh vi/ện.
Anh nói mẹ bị say xe, cần nghỉ ngơi cho khỏe, mai sẽ tới thăm tôi.
“Em xem mẹ quan tâm em với Minh Minh đến mức nào, tất cả đều là vì hai mẹ con đó. Nếu không phải vì em, mẹ sẽ không bao giờ chịu một mình đi xa – mẹ đã mù đường cả đời rồi mà.”
Anh ôm Minh Minh trong lòng, chau mày nhìn tôi, giọng nói rất nghiêm túc.
Khoảnh khắc ấy tôi bỗng thấy hoang mang, như thể mình thật sự phải có trách nhiệm với sự vất vả cả chặng đường của mẹ chồng.
Nhưng mà... đi tàu khu vực thực sự vất vả đến thế sao?
Có vất vả bằng việc bị da//o m//ổ rạ/ch từng lớp da thịt không?
Tiếng khóc của Minh Minh kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ mông lung.
Chu Nghiễn lập tức bế con đặt vào tay tôi:
“Đến giờ cho bú rồi đúng không?”
Tôi gật đầu, đón lấy con, yếu ớt nói:
“Mẹ anh đúng là vất vả thật, cũng cực rồi.”
Chu Nghiễn đứng dậy:
“Anh về trước đây, mẹ đang ở nhà một mình.”
Đi đến cửa, anh chợt khựng lại, dặn thêm một câu:
“À đúng rồi, dù sao em cũng là bề dưới, mẹ lặn lội đường xa đến thăm, tối nay nhớ gọi điện hỏi thăm một tiếng.”
Tôi khựng người, rồi lặng lẽ gật đầu.
Minh Minh mới sinh, sức còn yếu, bú rất chậm. Cho con bú xong thì tôi cũng mệt đến không mở nổi mắt.
Bảo mẫu nhẹ nhàng bế bé đặt vào nôi, trên mặt lộ rõ vẻ muốn nói lại thôi. Sau cùng, chị vẫn mở lời:
“Bà mẹ trẻ, nghỉ ngơi đi ạ. Mới m//ổ xong ngày thứ hai thôi, không được suy nghĩ nhiều, cũng đừng nói chuyện quá nhiều.”
Tôi khẽ thở dài, nhưng vẫn gắng gượng gọi điện cho mẹ chồng.
“Mẹ à, nghe nói mẹ say xe, lại lặn lội đường xa tới đây, thật sự cực nhọc rồi ạ.”
“Ôi… mẹ vốn số khổ, không phải vì lo cho tụi con thì làm gì phải chịu khổ thế này. Con thì gầy thế, sữa có đủ không? Nhớ đừng để Minh Minh bị đói nha!”
“Dạ mẹ yên tâm, cô bảo mẫu giúp con mát-xa kích sữa đều đặn mỗi vài tiếng, giờ sữa ra nhiều lắm rồi ạ.”
Mẹ chồng thao thao bất tuyệt trong điện thoại, tôi thì nhẹ nhàng đáp lại từng câu một, giữ thái độ hòa nhã, mềm mỏng.
Nhưng suốt cả cuộc gọi, không một lời nào nhắc đến vết m//ổ hay sức khỏe hồi phục của tôi.
Nói chuyện xong hơn nửa tiếng, tôi như kiệt sức, rúc vào trong chăn, toàn thân toát đầy mồ hôi lạnh.
Thật kỳ lạ, chẳng phải vẫn là kiểu nói chuyện như trước giờ – lễ phép, nhường nhịn, khéo léo xoa dịu – vậy mà lần này lại thấy như phải tiêu hao toàn bộ sức lực.
Hơn nữa, tôi không hiểu sao lại cứ cảm thấy… giọng điệu của mẹ chồng hôm nay có gì đó là lạ.
Giống như đang giấu kín một cơn bực tức không biết trút vào đâu.
3.
Quả nhiên, sáng hôm sau khi mẹ chồng đến bệnh viện, sắc mặt bà rõ ràng là không vui.
Tôi nằm trên giường bệnh, cố tỏ ra niềm nở chào đón: