Lục Từ im lặng một giây, rồi dứt khoát:
“Cứ ở yên trong phòng bệnh, đừng đi đâu. Hai mươi phút nữa tôi tới.”
Cúp máy, tôi cảm thấy như có gì nghẹn ứ trong ngực.
Chị bảo mẫu hỏi:
“Có khi nào bị tắc tia sữa không, để tôi giúp chị xoa bóp nhé.”
Tay chị nhẹ nhàng đặt lên người tôi, tôi không nói gì, nước mắt lại cứ thế trào ra ướt đẫm mặt.
Chị nhìn thấy, khẽ hỏi:
“Đau à?”
“Không đau, tay chị mát xa tốt lắm.”
Chị im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói:
“Tôi hỏi là… trong lòng có đau không?”
5.
Hai mươi phút sau, Lục Từ đến đúng giờ.
Anh lặng lẽ giúp tôi và bảo mẫu khiêng hết hành lý ra xe.
Dọc đường không ai nói với ai câu nào.
Lục Từ đưa tôi đến tận sảnh thang máy. Giống như hồi nhỏ mỗi lần đưa tôi về nhà, anh nhìn tôi, nhẹ giọng:
“Lên đi, tôi đứng đây nhìn em vào.”
Tôi gật đầu, đang quay người bước đi thì anh bỗng gọi lại:
“Mộc Mộc… có phải thằng đó b/ắt n/ạt em không?”
Tôi cúi đầu, im lặng không nói gì.
“Em gọi tôi đến giúp… là sợ ba mẹ biết sẽ lo lắng phải không?”
Tôi ngẩng lên, chạm vào ánh mắt của anh, gật đầu:
“Đừng nói gì với ba mẹ em nhé.”
Lục Từ thở dài, bất chợt hỏi:
“Có đau không?”
Trên gương mặt góc cạnh của anh là vẻ dịu dàng hiếm thấy:
“Tôi hỏi là… sinh con ấy, có đau không?”
Tôi nhìn anh, lòng bỗng dâng lên nỗi buồn lặng lẽ.
Bạn thân thì hỏi tôi có đau không.
Bảo mẫu cũng hỏi tôi có đau không.
Duy chỉ có cha đứa bé – người chồng tôi từng yêu sâu đậm nhất – lại chưa từng quan tâm đến điều đó.
Tôi gật đầu, gượng cười:
“Đau chứ. Nhưng giờ ổn rồi. Anh nhìn xem, con trai em đáng yêu thế này, một ca mổ đẻ thôi mà, xứng đáng lắm.”
Trong mắt Lục Từ thoáng hiện chút tiếc nuối, anh dịu dàng dặn:
“Lên đi, cẩn thận kẻo ngã. Tôi không lên đâu, sợ nhìn thấy hắn rồi không nhịn được mà đấm cho một phát.”
Cửa thang máy vừa khép lại, chị bảo mẫu bên cạnh liền tấm tắc:
“Vị tiên sinh vừa rồi đúng là tuấn tú quá trời, tôi sống mấy chục năm rồi mà chưa từng tận mắt thấy người đàn ông nào đẹp trai đến thế.”
Tôi vừa bấm nút thang vừa cười:
“Ừ, anh ấy đẹp trai thật. Từ nhỏ đã có bao nhiêu cô theo đuổi.”
Mắt chị bảo mẫu sáng rực lên vì hóng chuyện:
“Cho tôi hỏi hơi đường đột chút, hai người… có phải…”
Tôi ngắt lời chị ngay:
“Bạn thôi.”
Rồi dừng một chút, nói thêm:
“Là bạn từ nhỏ, lớn lên cùng nhau.”
“Ui dào, tôi nhiều chuyện quá. Cô có chồng có con rồi mà tôi còn hỏi thế. Chỉ là thấy ánh mắt anh ấy nhìn cô… giống như rất xót xa ấy.”
Tôi không biết nên đáp lại thế nào, chỉ lặng im.
Tôi và Lục Từ, hai nhà vốn là chỗ thân tình. Từ bé đã lớn lên cùng nhau trong một khu tập thể.
Không quá lời khi nói, từ hồi anh còn mặc quần thủng đáy, chúng tôi đã ngồi cùng nhau chơi bùn đất trong sân rồi.
Sau này ba tôi và ba anh lần lượt nghỉ việc ra làm ăn riêng, đều thành công, là đối tác làm ăn thân thiết.
Đến năm mười sáu, mười bảy tuổi, khi bắt đầu biết rung động, Lục Từ nhận được thư tình liên miên không dứt.
Nhưng không hiểu tại sao, anh chẳng thích ai, ngược lại còn kiên trì theo đuổi tôi – một cô gái chẳng hề rung động.
Mười năm ròng rã, anh dốc hết mọi cách, còn tôi thì trước sau chỉ xem anh là bạn.
Cho đến khi mọi người xung quanh đều cho rằng tôi là kiểu con gái lạnh lùng, chẳng quan tâm chuyện yêu đương, thì tôi lại gặp Chu Nghiễn.
Mười năm chưa từng rung động, bỗng chốc tan rã.
Nhà anh ấy nghèo, tôi nói: “Có tình là đủ.”
Anh ấy không biết quan tâm người khác, tôi lại nói: “Anh ấy chỉ không biết cách thể hiện thôi.”
Anh ấy là kiểu đàn ông thô lỗ, vụng về, tôi thì mê mẩn bảo: “Thật thà, dễ thương quá đi.”
Bây giờ nghĩ lại, chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại mù đến vậy.
Vì muốn lấy anh ta, tôi sẵn sàng trở mặt với cả ba mẹ.
Ba tôi sau khi gặp mặt ba mẹ anh ta, chỉ lạnh nhạt buông năm chữ:
“Không có cửa bước lên.”
Mẹ tôi thì khuyên nhủ tha thiết:
“Mộc Mộc à, con còn trẻ, chưa hiểu chuyện. Gia đình người ta không chỉ là vấn đề giàu nghèo đâu, con đừng tự chuốc khổ.”