10
Anh cả: “Mẹ ơi, Nữu Nữu hình như trắng hơn rồi đúng không? Mắt con không hoa đấy chứ?”
Mẹ chồng cười hớn hở gật đầu:
“Không hoa đâu, đúng là trắng hơn thật. Đấy, công lao của mẹ đấy...”
Chị dâu nghi ngờ lại gần:
“Mẹ, tối qua con bé không khóc không quấy, mà sao giờ vẫn trông uể oải thế này? Có phải cơ thể có vấn đề không ạ?”
Chị dâu lại đề xuất đưa con đến bệnh viện kiểm tra.
Tôi nhanh miệng chen vào:
“Trời ơi, mẹ chăm trẻ có gì mà phải lo? Thời xưa thiếu thốn, mẹ còn nuôi được bốn đứa khôn lớn đó thôi.”
Mẹ chồng lập tức cười mỉa:
“Đấy! Cô thì biết gì. Trẻ con phải ngủ nhiều mới lớn. Hồi ở với cô, giấc ngủ nó bị xáo trộn cả. Giờ về tay tôi, nó ngủ ngoan là chuyện bình thường.”
Chị dâu nghiến răng, nhìn sang chồng cầu cứu:
“Chí Văn, anh nhìn mặt con đi! Trắng bệch thế kia là có vấn đề rồi...”
Mẹ chồng chen ngang:
“Tôi nói cho cô biết, con bé trắng là nhờ tôi chăm sóc, tôi dùng bài thuốc làm đẹp cầu được đó. Là để Nữu Nữu lớn lên trắng trẻo xinh xắn, có gì mà lo?”
Anh cả, cũng như chồng tôi, cực kỳ tin mẹ.
Chẳng nghĩ ngợi gì đã an ủi vợ:
“Con gái trắng một chút thì sao? Mai mốt mới xinh chứ! Mẹ vất vả thế mà em chẳng hiểu cho.”
Rồi anh cả còn bảo mẹ tiếp tục duy trì “bí phương” ấy.
Còn thực chất là gì, anh ta chẳng buồn tìm hiểu.
Chị dâu quay sang chồng tôi:
“Chí Vũ, đây là cháu ruột anh đó, anh không thể trơ mắt đứng nhìn chứ? Nhà còn xe, đưa chúng tôi đi bệnh viện được không?”
Chị dâu ánh mắt khẩn cầu, nhưng sai người rồi.
Chồng tôi thì khỏi nói — mẹ nói gì nghe nấy. Đến con ruột còn không quý, huống gì cháu gái.
Anh ta thản nhiên bịa chuyện:
“Chị à, trùng hợp là xe hôm qua chết máy rồi, chưa kịp mang sửa. Em thấy Nữu Nữu cũng không sao, chắc chị nghĩ quá rồi.”
Mẹ chồng còn bĩu môi phụ họa:
“Đúng rồi! Chị cứ hay nghi thần nghi quỷ. Tôi là bà nội ruột, lẽ nào lại hại cháu?”
Chị dâu tức đến đỏ mắt:
“Chí Vũ, anh nói dối! Hôm qua tôi còn nghe anh khoe xe với người ta, rõ ràng vẫn chạy tốt. Hai anh em các người đúng là con ngoan của mẹ, sớm muộn gì cũng chết vì bà ta thôi!”
Chồng tôi nghe vậy cũng chẳng thèm che giấu nữa:
“Ừ, xe vẫn chạy. Nhưng tôi không muốn đưa chị đi, thì sao?”
Tôi giả vờ lườm chồng một cái rồi quay sang chị dâu, đề nghị:
“Chị dâu này, đàn ông ấy mà, trông cậy chẳng được. Nếu gấp quá, chị có thể bế Nữu Nữu đi bộ ra đầu làng bắt xe.”
Chị dâu tức run cả người.
“Cô có biết ngoài kia tuyết dày cỡ nào không? Tôi bế con đi, không khéo hai mẹ con chết cóng giữa đường mất! Cả nhà này còn có chút lương tâm không vậy?!”
11
Lương tâm sao?
Kiếp trước, khi tôi khẩn cầu cả nhà chồng đưa tôi và con gái đi bệnh viện, chẳng phải chính Hồ Thúy Thúy cũng đứng đó, nhẹ nhàng buông lời cay độc sao?
Cô ta còn mỉa mai tôi không muốn lội tuyết ra ngoài, cho rằng tôi chẳng thương con, chỉ đang cố tình kiếm chuyện khiến cả nhà ăn Tết mất vui.
Giờ đổi vai, đến lượt cô ta gặp chuyện, lại quay sang bảo bọn tôi không có lương tâm.
Thật nực cười muốn chết!
Tôi đưa tay che miệng, nhìn chị ta cười lạnh:
“Tết nhất ai mà lại rảnh đến mức cứ đòi chạy ra bệnh viện như cô? Chẳng qua chỉ là lội tuyết thôi mà, cô sợ gì chứ?
Hay là thật ra trong lòng cô cũng chẳng quan tâm gì đến Nữu Nữu?”
Chị dâu tức sôi máu, gào lên:
“Câm miệng! Nữu Nữu là mạng sống của tôi! Con bé mà có chuyện gì, tôi sống chết với mấy người!”
Tôi giả vờ hoảng hốt, đưa tay ôm ngực làm bộ như bị tổn thương.
“Chị dâu à, chị thương con thì cứ đưa nó đi bệnh viện, tụi em có ngăn đâu? Đừng vì mình không làm gì mà quay ra trách móc người khác, muốn đi thì dẫn Nữu Nữu đi đi!”
Tôi chỉ tay ra cánh cửa đang mở rộng, bên ngoài gió thổi tuyết bay, rét căm căm.
Mẹ chồng hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn chị dâu: