13
Nhưng Nữu Nữu được đưa đến muộn hơn con gái tôi ở kiếp trước đến mấy ngày.
Bác sĩ nghiêm giọng nói:
“Lượng melatonin mà trẻ này hấp thụ quá lớn, đã gây tổn thương nghiêm trọng đến gan, thận và hệ thần kinh. Nếu đến sớm vài ngày thì còn cơ may cứu, giờ thì... e rằng tỉnh lại là điều gần như không thể.”
Mẹ chồng nghe xong liền khuỵu xuống đất, sợ hãi đến mức đôi chân không còn đứng vững.
Bà ta vừa khóc vừa van xin bác sĩ:
“Xin bác sĩ, cứu lấy cháu tôi, xin cứu lấy con bé!”
Chị dâu phẫn nộ, đá mạnh một cú khiến bà ta ngã dúi dụi:
“Đồ đạo đức giả! Còn dám khóc à? Chính bà đầu độc con gái tôi! Bà là sát nhân, là kẻ giết người!”
Bị chỉ mặt mắng là kẻ giết người, mẹ chồng run như cầy sấy.
Bà nhìn anh cả bằng ánh mắt cầu khẩn:
“Con trai… mẹ không cố ý đâu. Mẹ chỉ sợ nó lớn lên mặc cảm vì da đen nên mới muốn giúp, ai ngờ lại ra thế này…”
Anh cả im lặng một lúc, cuối cùng thở dài:
“Thôi mẹ ạ… số con bé nó vậy, là mệnh rồi, con nhận.”
Chị dâu giận run người, gào lên:
“Nhận cái đầu anh! Nếu không phải tại mẹ anh, Nữu Nữu đã sống khỏe mạnh rồi!”
Cô rút điện thoại định gọi cảnh sát, nhưng bị anh cả giật lấy.
“Con bé chết rồi thì cũng chẳng cứu được. Qua vài năm mình sinh đứa khác là được. Nhưng mẹ chỉ có một, sao có thể báo công an!”
Chị dâu hét lên, nước mắt ràn rụa:
“Bà ta giết con gái tôi, tôi phải bắt bà ta đền mạng!”
Hai vợ chồng xông vào đánh nhau ngay giữa hành lang bệnh viện, bác sĩ phải ra can:
“Cãi nhau làm gì! Có cứu hay không thì quyết định nhanh lên!”
Chị dâu kiên quyết nói “Cứu”.
Anh cả lại lạnh lùng: “Bỏ đi.”
“Cô ngốc à! Vừa nghe bác sĩ nói rồi còn gì — dù có tỉnh lại cũng chỉ là người thực vật! Mấy chục vạn viện phí, cô trả nổi à? Ai chăm nó cả đời đây?”
Chị dâu gào khóc:
“Đó là con gái chúng ta! Là một mạng người!”
Anh cả thản nhiên:
“Sống không được nữa đâu. Là số của nó. Cô còn cãi thì ly hôn luôn đi!”
Lương tháng ít ỏi, tiền bạc bị chồng nắm hết, chị dâu dù muốn cứu cũng không thể.
Cô ôm con bé khóc nức nở, mắng họ là đám người không có nhân tính.
Tôi đứng lặng nơi góc hành lang, nhìn cảnh chị dâu gào khóc, mẹ chồng khóc giả vờ, anh cả thờ ơ, chồng tôi khoanh tay xem kịch.
Lòng tôi bỗng nhẹ tênh — lần này, người nằm đó không phải con tôi.
Sau đó, chồng tôi lái xe chở tất cả trở lại làng.
Bố chồng nói:
“Con bé đã không cứu được thì chờ nó tắt thở hẳn rồi chôn đi, chọn ngày đẹp là được.”
Mẹ chồng lại cãi:
“Nữu Nữu chưa đủ tuổi, theo lệ làng thì không được vào mộ tổ. Chỉ có thể chôn tạm ngoài đồng hoang, làm lễ đơn giản thôi.”
Chị dâu nghe xong liền ôm chặt con, gào lên:
“Đồ độc ác! Chính bà hại chết con gái tôi, bà phải nhường chỗ — lấy quan tài, lấy đất chôn của bà mà chôn con tôi! Nếu không, tôi báo công an, để bà chết trong tù!”
Ở làng, quan tài và mộ địa là chuyện kiêng kỵ, không ai dám nhường.
Câu nói đó như tát thẳng vào mặt mẹ chồng.
Bà tức đến mức ném vỡ cái chén trong tay, nghiến răng mắng ngược:
“Sao cô cứ đổ hết tội lên đầu tôi! Nếu cô không ăn nho khi mang thai, Nữu Nữu đâu có da đen, tôi cũng chẳng cần cho nó uống thuốc làm trắng! Nói cho cùng, chính cô mới là người mẹ thất đức, là cô hại con gái cô!”
Đúng là kiểu lý lẽ đặc trưng của bà ta — sai lầm nào cũng là lỗi của người khác, còn bản thân thì vô tội.
Chị dâu nhìn quanh, ánh mắt đầy căm hận:
“Được lắm! Các người dám đối xử với con gái tôi như vậy, tôi sẽ đến gặp trưởng thôn, vạch trần hết bộ mặt của nhà họ Từ này!”
14
Thấy ánh mắt chị dâu tràn đầy căm hận, người nhà họ Từ đều hiểu — lần này, chị ta không đùa.
Tôi bèn bước ra, giọng nhẹ mà lạnh:
“Mẹ à, chuyện này vốn là lỗi của mẹ. Chị dâu chịu không báo công an, cũng là nể tình vợ chồng anh chị cả, muốn giữ lại chút danh dự cho nhà này thôi. Nếu ngay cả chuyện chôn cất nhỏ như thế mà mẹ cũng không chịu nhường, thì đúng là quá nhẫn tâm rồi.”
Mẹ chồng ngoảnh đi, vẫn tiếc rẻ cái quan tài của mình.
Tôi len lén nháy mắt với chồng, kéo anh ta ra góc tối, nhỏ giọng nói:
“Anh phải khuyên mẹ đồng ý nhường quan tài và đất mộ, nhưng chỉ là giả vờ nhường thôi, miễn sao lừa được chị dâu.”
Chồng tôi cau mày:
“Nhưng nếu chị ta phát hiện Nữu Nữu không được chôn trong mộ tổ, chắc chắn lại làm loạn, cuối cùng vẫn thế thôi.”
Tôi khẽ cười nhạt:
“Vậy thì khiến cô ta không thể làm loạn nữa. Cho cô ta ngủ say đến khi mọi việc xong hết, không ai tin lời người điên đâu.”
Chồng tôi nhìn tôi với ánh mắt thán phục, khen tôi thông minh.
Sau đó, anh ta làm đúng như lời tôi dặn, vừa dỗ mẹ chồng, vừa trấn an chị dâu.
Hôm sau, Nữu Nữu không qua khỏi, mất vào chín giờ sáng.
Bố chồng vội nhờ thầy xem ngày, chọn ba hôm sau làm tang lễ.
Chị dâu ôm chặt thi thể con, đặt nó trong chính quan tài của mẹ chồng, không rời nửa bước.
Anh cả thương hại, rót cho chị một ly nước:
“Thúy Thúy, anh biết em đau lòng, nhưng cũng phải giữ sức. Uống chút nước đi, tối còn phải đưa con bé đi nốt đoạn đường cuối.”