1.
Câu lạc bộ tư nhân Tiểu Kim Sơn, Chu Dung Thâm nhiều năm nay luôn bao trọn căn penthouse sang trọng nhất ở tầng cao nhất.
Tôi cởi áo khoác, khoác lên tay, hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh rồi bước vào trong.
Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo mở ra, ngay lập tức tôi nhìn thấy Chu Dung Thâm. Chiếc sơ mi xám bạc cài hờ hững, cà vạt thì chẳng biết đã biến mất từ khi nào.
Trong lòng Chu Dung Thâm là một cô gái trẻ, đang cẩn thận đưa từng quả nho đã bóc vỏ lên miệng anh ta. Anh ta hơi nhấc tay đẩy ra, nhưng nét mặt lại tỏ vẻ rất hưởng thụ.
“Chị dâu đến rồi à?”
“Chị dâu mau vào đây…”
Một người trong phòng nhìn thấy tôi, vội đứng lên chào.
Cô gái trong lòng Chu Dung Thâm cũng giật mình hoảng hốt, định đứng dậy khỏi đùi, nhưng lại bị anh ta giữ chặt lấy eo.
“Cứ ngồi đây.”
Cô ta sợ hãi nhìn tôi, bị cánh tay anh siết chặt không thể cử động, sắc mặt dần tái nhợt.
Chu Dung Thâm cười nhạt, nụ cười mang theo chút lười biếng và mỉa mai:
“Gọi bừa cái gì thế, ai là chị dâu của các cậu? Chị dâu các cậu đang ngồi trên đùi tôi đây này.”
Cả phòng nhất thời im lặng, không ai biết nên nói gì.
“Chu Dung Thâm.” Tôi cất tiếng gọi, nhưng anh lại nhắm mắt làm ngơ.
Bầu không khí trở nên ngột ngạt đến khó chịu.
Có người cố cười xòa để phá tan sự lúng túng: “À… Chị vào đây ngồi đi, anh Thâm uống say quá, chắc chưa tỉnh rượu.”
“Không cần, tôi chỉ nói vài lời rồi đi.”
Tôi hít sâu, bước thêm hai bước về phía Chu Dung Thâm.
Anh ta mở mắt, ánh nhìn lạnh lùng và xa cách chĩa thẳng về phía tôi.
“Lại đòi tiền?” Anh nhếch môi hỏi, giọng cợt nhả đầy khinh bỉ.
“Lần này cần bao nhiêu? Mười vạn, hai mươi vạn, hay một trăm vạn?”
2.
Trong phòng bao, không gian chìm trong im lặng đến mức ngột ngạt.
Có một khoảnh khắc, tôi thực sự muốn quay người bỏ đi. Nhưng chút lý trí cuối cùng vẫn giữ chặt lấy tôi.
Tôi cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào mũi giày của mình. Cổ họng khô khốc như bị keo dính chặt, giọng nói cất lên nghẹn ngào đến mức không ra hơi:
“Anh trai tôi... tình hình không ổn, vừa được đưa vào ICU cấp cứu. Cần ba trăm ngàn.”
Chu Dung Thâm bật ra một tiếng “Tch”, ánh mắt quét qua mọi người, như muốn nói “Quả nhiên mà”.
Anh ta dùng những ngón tay thon dài, vuốt ve lọn tóc của cô gái trong lòng, giọng điệu vừa lạnh nhạt vừa trào phúng:
“Tiết Uyển, từ lúc kết hôn đến giờ, tôi đã đưa cô bao nhiêu lần ba trăm ngàn rồi hả?”
“Cô đã từng khiến tôi vui vẻ lấy một lần chưa?”
“Tiền này, muốn cũng không phải không thể, nhưng chí ít cũng phải khiến tôi vui vẻ mà cho đi, cô thấy đúng không?”
Tôi cố gắng nuốt xuống nỗi nhục nhã đang chực trào, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng nhưng vẫn cố giữ lại chút tự tôn:
“Anh muốn tôi làm gì?”
Chu Dung Thâm nhướn mày, cười nhạt một cách đầy châm biếm:
“Tôi thấy cô cũng khá giỏi đấy chứ.”
“Ra ngoài đòi tiền mà cũng biết ăn diện xinh đẹp thế này, xem ra cô không phải không hiểu chuyện.”
Đôi mắt đen láy của anh ta ánh lên sự lạnh lùng và tàn nhẫn đến đáng sợ:
“Cô và mấy người đó, có khác gì nhau đâu?”
“À, mà đúng là có khác. Cô ít nhất biết diễn trò, giả bộ thanh cao.”
Nước mắt tôi dâng lên như lũ, không thể kìm nén thêm được nữa. Tôi quay người, hoảng hốt chạy khỏi căn phòng như đang trốn chạy một cơn ác mộng.
“Dung Thâm, lời này của cậu cũng quá đáng rồi đấy!”
“Đúng thế, chị dâu lúc nãy khóc nhìn mà thương, thật sự khiến người ta động lòng…”
“Gì cơ, cậu đau lòng à?” Giọng Chu Dung Thâm đột ngột trầm xuống, lạnh lẽo hơn mấy phần.
“Thật ra chị dâu cũng tốt mà, xinh đẹp, dịu dàng, lại biết cách làm mọi việc chu toàn.”
“Nếu thế, ba trăm ngàn này để tôi thay cậu đưa…”
“Ê, Dung Thâm, cậu làm gì vậy? Đừng đùa quá đáng, coi chừng xảy ra chuyện…”
Tiếng chai rượu vỡ toang và lời chửi rủa của đám đàn ông trong phòng vang lên phía sau, nhưng tất cả đã bị tôi bỏ lại rất xa.
Khi chạy vào thang máy, cơ thể tôi dường như mất hết sức lực, ngã phịch vào tường thang máy, nước mắt cuối cùng cũng không thể kiềm chế, tuôn ra như mưa.
3.
Ba năm hôn nhân, tôi biết rõ Chu Dung Thâm ở ngoài chơi bời thế nào. Việc thực hiện hôn ước giữa hai nhà Chu - Tiết vốn đã không phải điều anh ta mong muốn.
Trước khi cưới, cô gái anh ta yêu, Tần Tang, gặp tai nạn khi đi lặn và không qua khỏi. Chu Dung Thâm luôn cho rằng đó là do tôi và gia đình Tiết gây ra, vì vậy càng hận tôi thấu xương.
Ngày cưới vừa kết thúc, anh ta lập tức biến mất không chút tăm hơi.
Ba tháng sau mới trở về, nhưng bên cạnh lại có một cô gái xa lạ.
Suốt hai năm sau đó, bạn gái của anh ta thay đổi liên tục, người nào cũng mang chút bóng dáng của Tần Tang.
Nhưng đây là lần đầu tiên, anh ta mang một cô gái tên Hứa Ninh về nhà.
Khi tôi từ bệnh viện trở về, biểu cảm của đám người giúp việc trong nhà nhìn tôi đầy khác lạ. Tôi đi lên lầu, bước vào phòng ngủ, liền thấy Chu Dung Thâm nằm trên chiếc giường cưới. Bên cạnh anh ta, Hứa Ninh ngoan ngoãn đang chăm chú đút nước cho anh ta uống.
Thấy tôi bước vào, cô gái kia giật mình, suýt nữa nhảy dựng lên:
“Chu phu nhân, Chu tiên sinh… anh ấy uống say…”
Tôi đứng ở cửa, khẽ phất tay:
“Cô cứ chăm sóc anh ta cho tốt.”
“Nhưng sao được, chị là phu nhân, việc này phải là của chị…”
“Không sao, anh ta thích cô. Để cô chăm sóc, anh ta mới thấy thoải mái.” Tôi mỉm cười nhạt, rồi quay lưng bước ra ngoài.